KIẾP NÀY CHẲNG ĐỘ THÌ THÔI-ĐỢI BAO KIẾP NỮA THÀNH NGƯỜI VÔ ƯU. Nguyên bản câu thơ bên nhà bạn TN là thế.
Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014
Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014
Sau mưa
Đêm mưa- nghĩ : may mai khỏi "phải" đi chơi,đúng giờ đi thì ráo,đường sạch trơn.Cũng vít ga bởi đường vắng tanh,hơi lạnh,khéo đến sớm nhất- mủm mỉm mọi người lại bảo là kẻ ham chơi nhất cho xem,đường Nguyễn tri Phương không nhiều sấu như Hoàng Diệu hay Phan đình Phùng,đi chậm hẳn lại vì nhìn thấy một bác lớn tuổi vừa dắt xe đạp vừa lúi húi nhặt sấu rụng,chả nhẽ cũng dừng lại nhặt lấy vài quả cho sáng mùng một có lộc,lừng khừng đi ngó nghiêng ngắm nghía và ...hát,hì.
Đến giờ đi roài,đi đã.
Đến giờ đi roài,đi đã.
Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014
GẶP......
Nhận quyển sách chị gửi từ Nha Trang ra cho, đọc nhanh vì quá thuộc các bài trong blog của chị, chạy qua phần ba xem tình cảm các"hàng xóm" giành cho chị. Mình ngắn ngủn mấy dòng,là cái email chị đưa vào- tiếc vì không duyệt nên sai một chữ,không chỉ thêm một dấu nặng mà mấy lời gan ruột của mình quay qua cách hiểu khác hẳn.Chả sâu sắc gì nhưng mà nó nông choèn thì cũng biết mắc cỡ. Mình sống đủ rồi chị nhỉ- hừ......nói thế thôi tham sống ham vui chết xừ.
Sáng nay đọc bài bên nhà bạn,ơ hay sao có người tài thế,cứ lẩn khuất mãi thế?
Mình thích Hồng Nhung bởi giọng hát,bởi danh hay đơn thuần chỉ vì cô ấy tập Yoga rất đẹp. Có lần mình còn mỉm cười mà rằng: một số bài hát cô ấy hát hợp nhất hay nhất hơn cả Lê Dung,cả Khánh Ly luôn- hàm hồ và non thế đấy.Hồng Nhung mà trả lời phỏng vấn nha,rõ hay nhưng bao giờ cũng bị bĩu môi khen"tròn" quá,hì thông minh thì tốt khéo chút kịch chút thành vấn đề liền, ô hay mình vưỡn thích kịch từ xưa nên yêu Hồng Nhung ghê ấy. Đến đám tang Huỳnh phúc Điền mà nghe Như một lời chia tay, đám Trịnh công Sơn mà nghe Tôi ơi đừng tuyệt vọng, cô ca sĩ này kinh thật- giống mình chỗ này chủ động rơi hoặc ngăn lệ được,kịch mà- hoan hô. Cách đây 5-6 năm mình hay vào Sài gòn,cứ bịa việc mà vào để gặp nhân vật Núi,người phụ nữ mà mình vừa kính vừa yêu vừa hãi,suốt ngày bị chị mắng xơi xơi mà về là thấy nhớ,là muốn gặp lại liền. Chị kể về Hồng Nhung ngày nhỏ,thời gian Nhung hay hát với Quang Dũng rất dễ để đi nghe nhưng mình bỏ qua không đi bao giờ, vậy mà đêm nhạc Phạm Duy thì mình dốc túi mua vé mời mấy đồng đội đi xem cùng,hì, đồng đội cơ đấy......mãi mà mình không tỉnh,bạn đồng tu bảo: Q nhìn ai cũng thấy tốt thấy đẹp,ngú ngớ đến bao giờ.
Mình đi khắp nơi gặp hết những người mình muốn gặp,rồi mọi người đến Ong rừng,đến An trà,khu vườn,nhà riêng nữa- mình thật sự hài lòng vì cuộc sống tinh thần của mình được như ý. Bắt đầu bằng gặp bác Nguyễn quang Sáng,bác nhìn pho chân dung Văn Cao to đùng mà ngậm ngùi nhớ,gặp bác Hoà Vang chén bác chén em rồi thành bạn vong niên rồi bác ra đi vì ung thư gan có phần đóng góp của rượu ong nhà mình( giờ sám hối hoài không biết bao giờ hết tội bởi không biết bao nhiêu ngàn lít rượu bán ra cùng vô vàn xác các con ong,hu hu). Rồi nhiều lắm nhiều lắm cuộc gặp các nhà văn nhà thơ nữ,nam- cả lãnh đạo tổng biên tập này tổng biên tập kia,mà rõ lắm báo,tạp chi các kiểu nên thoả mãn ra trò. Sau thì biết chơi blog lọ mọ chạy khắp,còn rình rập để mời những người mình yêu mến đến nhà mà đàm đạo mà ăn ngon mà vui vẻ....vui. Vào Sài gòn,đi Tây nguyên,xuống Nha Trang,mò mẫm đến Phú Yên xa lạ,còn lời hẹn với Quảng Nam và Phan thiết để đó, gặp gần hết những bạn bè muốn gặp.Tại Hà nội thì gặp nhiều thật nhiều bè bạn từ khắp nơi về....
May mắn biết bao trong một lần đúc pho tượng để dâng nhằm ngày Phật đản,được chính khách hàng dẫn dắt hướng cho biết đến Đạo Phật,được học Chính pháp một cách rốt ráo. Bỏ hơn hai năm để lang thang một mình khắp chốn tìm thầy,tìm sư phụ . Lúc thì phân biệt được lúc thì hoa mắt lẫn lộn Chính Tà.Rồi biết rõ không thể có gì khác ngoài luật nhân quả và nghiệp của mỗi người thì thu lu về chốn cũ.
Hết khoá tu thiền ở Đà Lạt được giảng bởi Sư cô Hằng Liên- mình ngưỡng mộ vô cùng,may mắn kéo theo may mắn những người bạn tốt lành - những điểm tựa mới để mình đi tiếp hoan hỉ và vững chãi.
Lại mong gặp mấy người muốn gặp,lời mời bao giờ cũng chân thành- cứ chủ quan thế đấy không biết họ có muốn gặp mình không chứ,như chia sẻ như trao gửi như cả trút nỗi lòng cho nhau mà không ngại ngùng. Không phải từ bé nghe ra rả: người yêu người sống để yêu nhau sao? Giờ còn rất tin: CHÚNG TA LÀ MỘT kia mà.
Sáng nay đọc bài bên nhà bạn,ơ hay sao có người tài thế,cứ lẩn khuất mãi thế?
Mình thích Hồng Nhung bởi giọng hát,bởi danh hay đơn thuần chỉ vì cô ấy tập Yoga rất đẹp. Có lần mình còn mỉm cười mà rằng: một số bài hát cô ấy hát hợp nhất hay nhất hơn cả Lê Dung,cả Khánh Ly luôn- hàm hồ và non thế đấy.Hồng Nhung mà trả lời phỏng vấn nha,rõ hay nhưng bao giờ cũng bị bĩu môi khen"tròn" quá,hì thông minh thì tốt khéo chút kịch chút thành vấn đề liền, ô hay mình vưỡn thích kịch từ xưa nên yêu Hồng Nhung ghê ấy. Đến đám tang Huỳnh phúc Điền mà nghe Như một lời chia tay, đám Trịnh công Sơn mà nghe Tôi ơi đừng tuyệt vọng, cô ca sĩ này kinh thật- giống mình chỗ này chủ động rơi hoặc ngăn lệ được,kịch mà- hoan hô. Cách đây 5-6 năm mình hay vào Sài gòn,cứ bịa việc mà vào để gặp nhân vật Núi,người phụ nữ mà mình vừa kính vừa yêu vừa hãi,suốt ngày bị chị mắng xơi xơi mà về là thấy nhớ,là muốn gặp lại liền. Chị kể về Hồng Nhung ngày nhỏ,thời gian Nhung hay hát với Quang Dũng rất dễ để đi nghe nhưng mình bỏ qua không đi bao giờ, vậy mà đêm nhạc Phạm Duy thì mình dốc túi mua vé mời mấy đồng đội đi xem cùng,hì, đồng đội cơ đấy......mãi mà mình không tỉnh,bạn đồng tu bảo: Q nhìn ai cũng thấy tốt thấy đẹp,ngú ngớ đến bao giờ.
Mình đi khắp nơi gặp hết những người mình muốn gặp,rồi mọi người đến Ong rừng,đến An trà,khu vườn,nhà riêng nữa- mình thật sự hài lòng vì cuộc sống tinh thần của mình được như ý. Bắt đầu bằng gặp bác Nguyễn quang Sáng,bác nhìn pho chân dung Văn Cao to đùng mà ngậm ngùi nhớ,gặp bác Hoà Vang chén bác chén em rồi thành bạn vong niên rồi bác ra đi vì ung thư gan có phần đóng góp của rượu ong nhà mình( giờ sám hối hoài không biết bao giờ hết tội bởi không biết bao nhiêu ngàn lít rượu bán ra cùng vô vàn xác các con ong,hu hu). Rồi nhiều lắm nhiều lắm cuộc gặp các nhà văn nhà thơ nữ,nam- cả lãnh đạo tổng biên tập này tổng biên tập kia,mà rõ lắm báo,tạp chi các kiểu nên thoả mãn ra trò. Sau thì biết chơi blog lọ mọ chạy khắp,còn rình rập để mời những người mình yêu mến đến nhà mà đàm đạo mà ăn ngon mà vui vẻ....vui. Vào Sài gòn,đi Tây nguyên,xuống Nha Trang,mò mẫm đến Phú Yên xa lạ,còn lời hẹn với Quảng Nam và Phan thiết để đó, gặp gần hết những bạn bè muốn gặp.Tại Hà nội thì gặp nhiều thật nhiều bè bạn từ khắp nơi về....
May mắn biết bao trong một lần đúc pho tượng để dâng nhằm ngày Phật đản,được chính khách hàng dẫn dắt hướng cho biết đến Đạo Phật,được học Chính pháp một cách rốt ráo. Bỏ hơn hai năm để lang thang một mình khắp chốn tìm thầy,tìm sư phụ . Lúc thì phân biệt được lúc thì hoa mắt lẫn lộn Chính Tà.Rồi biết rõ không thể có gì khác ngoài luật nhân quả và nghiệp của mỗi người thì thu lu về chốn cũ.
Hết khoá tu thiền ở Đà Lạt được giảng bởi Sư cô Hằng Liên- mình ngưỡng mộ vô cùng,may mắn kéo theo may mắn những người bạn tốt lành - những điểm tựa mới để mình đi tiếp hoan hỉ và vững chãi.
Lại mong gặp mấy người muốn gặp,lời mời bao giờ cũng chân thành- cứ chủ quan thế đấy không biết họ có muốn gặp mình không chứ,như chia sẻ như trao gửi như cả trút nỗi lòng cho nhau mà không ngại ngùng. Không phải từ bé nghe ra rả: người yêu người sống để yêu nhau sao? Giờ còn rất tin: CHÚNG TA LÀ MỘT kia mà.
Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014
Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014
THƯ VIẾT VÀ LUÔN GỬI MUỘN
Nhiều khi hay viết trong đầu, lúc đi xe máy còn như viết thì sao chả mất tập trung mà chả tai nạn.
Giờ nghĩ sẽ viết này viết nọ, về đến phòng muốn viết nhưng chơi điện tử thích hơn thế là tặc lưỡi,chả cần viết cũng có hao gì đâu.Mà văn mình vợ người- vậy mà đọc mình cũng thấy chán quá đi.
Bạn Nam chí Bắc tới tấp lọc sách và gửi các đường link cần thiết cho đứa Ngớ đọc,đứa Ngớ ra khỏi thung vào phố để nắng đẹp tắm cho mỗi sáng,ăn lung tung bất chấp giờ giấc các món quà Đà lạt,no bụng đói con mắt,hết tháng sắp có lương tiêu cho hết tiền tháng cũ nên bàn ăn lộn xộn đầy ứ.
Đọc Osho viết về Bát nhã tâm kinh- niềm vui sống trào dâng a lô loạn cho chị cho em,hết thời giờ cho bữa sáng.Niềm vui không còn kìm giữ - nó nở bung.
CHỊ YÊU QUÝ!
Em ăn Tết Tây nguyên( ke ke giờ đã biết Lâm đồng, Đak nông thuộc Tây nguyên)qua rằm mới tạt về Hà nội, đủ mười ngày là đi tìm nắng,gần hết tháng giêng mưa suốt nên thù lù trong hang,ra ngoài khi có việc chẳng đừng,em chọn con đường đầy đào phai mình đi năm ngoái- bị xa nhưng vắng- chị có nhớ em cứ cố tình chọn đường ấy đưa chị đi như Hà nội có mỗi nơi ấy đáng yêu,năm ngoái đào hồng mỏng manh,nở rộ...suốt một con đường,khi chị về em vẫn hay chọn đi vòng như thế. Năm nay cuối mùa lá ra xanh nhiều rồi hoa tơi tả,con đường ảm đạm.....
Những thứ thế này khéo em cứ miên man trong đầu rồi với tay lấy máy là em tặc lưỡi nên....ke ke thư này gửi muộn và quên ráo trọi khối thứ mất rồi....
Chỉ biết khi hân hoan là em làm loạn,háo hức bởi hôm nay em thấy chân dung chị và người em yêu rõ ràng lắm,cái mơ hồ lẩn khuất em đi tìm hiện rõ mồn một dưới ánh sáng của trí huệ( và mặt trời.....vì em đỡ bị lạnh,hì hì...)
BẤT KỲ CÁI GÌ TỚI CŨNG ĐỀU TỐT,ĐỀU ĐƯỢC HOAN NGHÊNH.KHÔNG CÓ THẤT BẠI CŨNG CHẲNG CÓ THÀNH CÔNG.CÁI TRÒ THÀNH BẠI ĐÃ BỊ LOẠI BỎ RỒI.
MẶT TRỜI BAN SÁNG ĐÁNH THỨC BẠN DẠY,TỐI THÌ TRĂNG HÁT RU CHO BẠN NGỦ.....
Giờ nghĩ sẽ viết này viết nọ, về đến phòng muốn viết nhưng chơi điện tử thích hơn thế là tặc lưỡi,chả cần viết cũng có hao gì đâu.Mà văn mình vợ người- vậy mà đọc mình cũng thấy chán quá đi.
Bạn Nam chí Bắc tới tấp lọc sách và gửi các đường link cần thiết cho đứa Ngớ đọc,đứa Ngớ ra khỏi thung vào phố để nắng đẹp tắm cho mỗi sáng,ăn lung tung bất chấp giờ giấc các món quà Đà lạt,no bụng đói con mắt,hết tháng sắp có lương tiêu cho hết tiền tháng cũ nên bàn ăn lộn xộn đầy ứ.
Đọc Osho viết về Bát nhã tâm kinh- niềm vui sống trào dâng a lô loạn cho chị cho em,hết thời giờ cho bữa sáng.Niềm vui không còn kìm giữ - nó nở bung.
CHỊ YÊU QUÝ!
Em ăn Tết Tây nguyên( ke ke giờ đã biết Lâm đồng, Đak nông thuộc Tây nguyên)qua rằm mới tạt về Hà nội, đủ mười ngày là đi tìm nắng,gần hết tháng giêng mưa suốt nên thù lù trong hang,ra ngoài khi có việc chẳng đừng,em chọn con đường đầy đào phai mình đi năm ngoái- bị xa nhưng vắng- chị có nhớ em cứ cố tình chọn đường ấy đưa chị đi như Hà nội có mỗi nơi ấy đáng yêu,năm ngoái đào hồng mỏng manh,nở rộ...suốt một con đường,khi chị về em vẫn hay chọn đi vòng như thế. Năm nay cuối mùa lá ra xanh nhiều rồi hoa tơi tả,con đường ảm đạm.....
Những thứ thế này khéo em cứ miên man trong đầu rồi với tay lấy máy là em tặc lưỡi nên....ke ke thư này gửi muộn và quên ráo trọi khối thứ mất rồi....
Chỉ biết khi hân hoan là em làm loạn,háo hức bởi hôm nay em thấy chân dung chị và người em yêu rõ ràng lắm,cái mơ hồ lẩn khuất em đi tìm hiện rõ mồn một dưới ánh sáng của trí huệ( và mặt trời.....vì em đỡ bị lạnh,hì hì...)
BẤT KỲ CÁI GÌ TỚI CŨNG ĐỀU TỐT,ĐỀU ĐƯỢC HOAN NGHÊNH.KHÔNG CÓ THẤT BẠI CŨNG CHẲNG CÓ THÀNH CÔNG.CÁI TRÒ THÀNH BẠI ĐÃ BỊ LOẠI BỎ RỒI.
MẶT TRỜI BAN SÁNG ĐÁNH THỨC BẠN DẠY,TỐI THÌ TRĂNG HÁT RU CHO BẠN NGỦ.....
Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014
VÉO VON
Có câu này không nhỉ: véo von con sáo sậu- con sáo sậu có phải con hay ăn chấy rận trên lưng trâu không nhỉ? Liên tưởng không bao giờ mạch lạc- thế đấy.
Được quen chơi với người sắc sảo thông minh thì tầm nhìn tầm nghĩ cơi nới được chút,nhưng hơi sợ...sệt. Được thân thiết với người hiền mà trí tuệ quả là hạnh phúc,đã có lần tranh luận về LOẠI NGƯỜI BA PHẢI,hay NHỮNG NGƯỜI BA PHẢI rồi,mình có xu hướng thích người ba phải, những người biết nhịn biết nhường chứ không phải những kẻ ù lỳ thiếu muối i ốt.
Sáng nay vào vườn của cụ chủ nhà 83 tuổi hái đậu que, ở trong cốc nước khan quá,dùng tùng tiệm cứ khổ khổ là nên chọn ra phố ở hai hôm nay,may mắn mùa này Đà lạt vắng teo gì cũng rẻ, được ở chỗ tĩnh lại có cả gia đình ba thế hệ cởi mở thân thiện mời ăn chung hàng ngày nên dễ chịu và vui thật nhiều,mon men tôm cá chứ chẳng ăn chay và bỏ bữa tối nữa. Cái hay của mỗi lần lang thang là thêm biết, nhìn đời bớt lạc quan tếu nhưng chững chạc hơn lên,bớt hăm hở bớt lắp bắp tuy rằng thấy thế có gượng gạo,bản tính mình hồn nhiên,là bạn bè thương thì nói vậy người nghiêm khắc nhắc: toe toét vô duyên, dù ít ai nhìn và càng hiếm nghe thấy tiếng cười của mình, trừ khi đi với nàng Miêu và lão bà Như thị.
Em nói em chỉ chăm chắm con và cái bếp mà sao mình thấy gần gũi và muốn chia sẻ,muốn kể đủ thứ với em muốn kể tất tật cảm xúc nữa,linh cảm hay trí tuệ mình thấy em là người hiền,người hiền thì bao dung- mình có liến thoắng hoặc sơ suất đến ngớ ngẩn thì người hiền chỉ mỉm cười nhẹ nhàng sửa và khích lệ đúng mức.
Xu hướng lang thang và tìm những điều như ý dẫn mình xa đường Đạo thêm,bởi cả với những điều bất như ý thì người học Đạo Phật phải có thái độ bình tâm chứ không chối bỏ và không quá hoan hỉ với những an lạc có được.
Sáng nay từ chối cữ cafe với một người hiền lớn tuổi ngồi chờ mình với mấy người bạn tu thiền ở cafe Ngoại ô nghe nói rất đẹp ở đây,riêng cafe vì quán lớn và đẹp nên không rẻ( mình tiếc tiền lắm), rồi từ chối cữ nữa với một cô gái trẻ năng động người đi tìm nơi ở phù hợp cho mình để có trọn vẹn một sáng mỏi cứng cổ và dãi nắng được 17 kg đậu,cả ba ông con cần mẫn thu được 110 ngàn đồng mua một kg thịt và hai lạng tôm vừa hết- đủ một bữa ăn cho hơn chục người,công sức hình như quá không hợp lý trong khi mùa này nước cạn trồng trọt tưới tắm công phu mà rau quả rẻ quá.
Hình như mình thoái chí? Hay mình nhớ nhà mất rồi- nhớ gì nhỉ? Những con đường tối mùa hè thơm mát trong lành hiếm có? Đã tìm được một nơi có không gian gần giống,lượng ô xy đầy đặn chỉ vào buổi tối ở một thị trấn miền núi êm ả, vậy mà cứ rong ruổi đi,tìm chi?
Được quen chơi với người sắc sảo thông minh thì tầm nhìn tầm nghĩ cơi nới được chút,nhưng hơi sợ...sệt. Được thân thiết với người hiền mà trí tuệ quả là hạnh phúc,đã có lần tranh luận về LOẠI NGƯỜI BA PHẢI,hay NHỮNG NGƯỜI BA PHẢI rồi,mình có xu hướng thích người ba phải, những người biết nhịn biết nhường chứ không phải những kẻ ù lỳ thiếu muối i ốt.
Sáng nay vào vườn của cụ chủ nhà 83 tuổi hái đậu que, ở trong cốc nước khan quá,dùng tùng tiệm cứ khổ khổ là nên chọn ra phố ở hai hôm nay,may mắn mùa này Đà lạt vắng teo gì cũng rẻ, được ở chỗ tĩnh lại có cả gia đình ba thế hệ cởi mở thân thiện mời ăn chung hàng ngày nên dễ chịu và vui thật nhiều,mon men tôm cá chứ chẳng ăn chay và bỏ bữa tối nữa. Cái hay của mỗi lần lang thang là thêm biết, nhìn đời bớt lạc quan tếu nhưng chững chạc hơn lên,bớt hăm hở bớt lắp bắp tuy rằng thấy thế có gượng gạo,bản tính mình hồn nhiên,là bạn bè thương thì nói vậy người nghiêm khắc nhắc: toe toét vô duyên, dù ít ai nhìn và càng hiếm nghe thấy tiếng cười của mình, trừ khi đi với nàng Miêu và lão bà Như thị.
Em nói em chỉ chăm chắm con và cái bếp mà sao mình thấy gần gũi và muốn chia sẻ,muốn kể đủ thứ với em muốn kể tất tật cảm xúc nữa,linh cảm hay trí tuệ mình thấy em là người hiền,người hiền thì bao dung- mình có liến thoắng hoặc sơ suất đến ngớ ngẩn thì người hiền chỉ mỉm cười nhẹ nhàng sửa và khích lệ đúng mức.
Xu hướng lang thang và tìm những điều như ý dẫn mình xa đường Đạo thêm,bởi cả với những điều bất như ý thì người học Đạo Phật phải có thái độ bình tâm chứ không chối bỏ và không quá hoan hỉ với những an lạc có được.
Sáng nay từ chối cữ cafe với một người hiền lớn tuổi ngồi chờ mình với mấy người bạn tu thiền ở cafe Ngoại ô nghe nói rất đẹp ở đây,riêng cafe vì quán lớn và đẹp nên không rẻ( mình tiếc tiền lắm), rồi từ chối cữ nữa với một cô gái trẻ năng động người đi tìm nơi ở phù hợp cho mình để có trọn vẹn một sáng mỏi cứng cổ và dãi nắng được 17 kg đậu,cả ba ông con cần mẫn thu được 110 ngàn đồng mua một kg thịt và hai lạng tôm vừa hết- đủ một bữa ăn cho hơn chục người,công sức hình như quá không hợp lý trong khi mùa này nước cạn trồng trọt tưới tắm công phu mà rau quả rẻ quá.
Hình như mình thoái chí? Hay mình nhớ nhà mất rồi- nhớ gì nhỉ? Những con đường tối mùa hè thơm mát trong lành hiếm có? Đã tìm được một nơi có không gian gần giống,lượng ô xy đầy đặn chỉ vào buổi tối ở một thị trấn miền núi êm ả, vậy mà cứ rong ruổi đi,tìm chi?
Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014
NHẬT KÝ THIỀN " DUYỆT"
Cái gì cũng nắm sơ sơ hiểu lơ mơ, thấy chủ nhà nói:chắc là thiền"duyệt" rồi- hiểu như được chấp nhận,bởi ngày ăn chính thức một bữa ,ăn vặt chút mà hơi tăng cân,từ hôm anh chị bảo ăn nhiều hoa quả không tốt cắt giảm khẩn trương nữa thì thấy quả là tiết kiệm kha khá ...xiền. Nhưng...tham thiền thì không hẳn tốt,sẽ lười vận động và lười nhiều thứ nữa.
Ngày .....: ở Đà lạt đủ mười hôm, em nói không ngoa đó là thiên đường( với chị)thảnh thơi viên mãn,còn sống trên cõi này mà dám phát biểu thế không biết có đắc tội mà bị Ma Vương gọi sớm?Vẫn lý lẽ cùn rỉ với hết bậc trưởng bối này đến vị cao Đạo kia:Đời không hẳn bể khổ. Đức Phật chả dạy Tứ diệu đế đó ư,theo Thế Tôn Đời là bể khổ phải tu để tìm đến bờ tỉnh giác mà- Mô Phật- hay con đi đến tận cùng của sự khổ rồi nên con thấy đâu có gì ghê gớm,kể cả cái chết.
Ngày......: ở chùa(...)thôn Bồng lai ba ngày,đúng dịp giỗ sư ông chùa lớn gần đó,gọt mít non đến chai tay làm món kho cho ngày giỗ chính có khoảng ba ngàn khách,lạy Phật con lang thang và thấy khủng khiếp cái hình thức cả ngoài Đời và trong Đạo,con hơi chán dù chùa của các Ni có phong cảnh rất khá,còn nguyên sơ-cây cối nhiều và to lớn,tiếng suối chảy mà các Ni làm thơ ca ngợi con thấy ầm ĩ,lo ăn uống với khách khứa tối ngày chả hiểu các sư tu lúc nào,vậy.
Ngày.....: ở thị trấn nắng chang chang nhà bạn....hì....chợt nhớ Đại ca Sỏi nhắc Khổng tử- gì chứ thích nghi giỏi( hay chịu đựng tốt thì dám hầm hố tự khen mình đấy).sách vở nghiêm ngắn,nghe thuyết Pháp chăm chỉ,thiền thì hơi bị nỗ lực nhưng đảm bảo chữ thầy trò trả gần đủ,chỉ tạm nắm bắt một số ý chứ các khái niệm lọt vào rồi chui ra tắp lự. Những nghề nghiệp mình đã làm cũng bị phạm một số điều( nhà hàng lớn có thịt đủ thứ con, còn bán đủ thứ rượu nữa) giờ chọn trồng cây thuốc( Lâm đồng) chọn gây rừng ( Sóc sơn)giống như sám hối mà vẫn là cái cớ vì thích trồng cây và lang thang.
Ngày....: ở đây 14 và 15 ta ăn chay,xưa thì mong đến ngày rằm để nghiêm khắc với mình,giờ thì ăn quen thấy nhẹ nhàng,nhiều thời giờ,nhàn nữa...
Ngày.....: nhanh thật chẳng mấy lại hết tháng,nắng quá giếng cạn mà cây thì cần nước....
Ngày .....: ở Đà lạt đủ mười hôm, em nói không ngoa đó là thiên đường( với chị)thảnh thơi viên mãn,còn sống trên cõi này mà dám phát biểu thế không biết có đắc tội mà bị Ma Vương gọi sớm?Vẫn lý lẽ cùn rỉ với hết bậc trưởng bối này đến vị cao Đạo kia:Đời không hẳn bể khổ. Đức Phật chả dạy Tứ diệu đế đó ư,theo Thế Tôn Đời là bể khổ phải tu để tìm đến bờ tỉnh giác mà- Mô Phật- hay con đi đến tận cùng của sự khổ rồi nên con thấy đâu có gì ghê gớm,kể cả cái chết.
Ngày......: ở chùa(...)thôn Bồng lai ba ngày,đúng dịp giỗ sư ông chùa lớn gần đó,gọt mít non đến chai tay làm món kho cho ngày giỗ chính có khoảng ba ngàn khách,lạy Phật con lang thang và thấy khủng khiếp cái hình thức cả ngoài Đời và trong Đạo,con hơi chán dù chùa của các Ni có phong cảnh rất khá,còn nguyên sơ-cây cối nhiều và to lớn,tiếng suối chảy mà các Ni làm thơ ca ngợi con thấy ầm ĩ,lo ăn uống với khách khứa tối ngày chả hiểu các sư tu lúc nào,vậy.
Ngày.....: ở thị trấn nắng chang chang nhà bạn....hì....chợt nhớ Đại ca Sỏi nhắc Khổng tử- gì chứ thích nghi giỏi( hay chịu đựng tốt thì dám hầm hố tự khen mình đấy).sách vở nghiêm ngắn,nghe thuyết Pháp chăm chỉ,thiền thì hơi bị nỗ lực nhưng đảm bảo chữ thầy trò trả gần đủ,chỉ tạm nắm bắt một số ý chứ các khái niệm lọt vào rồi chui ra tắp lự. Những nghề nghiệp mình đã làm cũng bị phạm một số điều( nhà hàng lớn có thịt đủ thứ con, còn bán đủ thứ rượu nữa) giờ chọn trồng cây thuốc( Lâm đồng) chọn gây rừng ( Sóc sơn)giống như sám hối mà vẫn là cái cớ vì thích trồng cây và lang thang.
Ngày....: ở đây 14 và 15 ta ăn chay,xưa thì mong đến ngày rằm để nghiêm khắc với mình,giờ thì ăn quen thấy nhẹ nhàng,nhiều thời giờ,nhàn nữa...
Ngày.....: nhanh thật chẳng mấy lại hết tháng,nắng quá giếng cạn mà cây thì cần nước....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)