RỒNG RẮN LÊN MÂY
Chị điện thoại: em ấy hư lắm khôn vừa thôi,muốn gì cũng để người khác như đẩy vào tường rồi mới chịu bật ra,toàn đạt được muốn của mình mà vẫn được tiếng tốt. Ui Giời bà chị ơi là bà chị. Bà diễn tả lúng túng một hồi cái bà muốn nói với mình ,thế này cho dễ hiểu: chị hơn mình tám tuổi,ý là tam hợp gần như là người phụ nữ duy nhất có chửi mình mình cũng làm thinh thậm chí còn mủm mỉm,mình nể chị kinh,nuôi nấng thế nào cả trai giỏi gái ngoan đều xăm xăm xuất gia khi học xong đại học,cô em ngậm ngùi lập gia đình để còn bên mẹ vì bố tếch đi lâu rồi. Con trai xuống tóc thì mẹ mới mon men học Đạo, mười mấy năm tinh tấn từng ngày- gặp con trời ơi đất hỡi như mình thì ngán,thì tiếc bao công đọc núi sách,nhét vào đầu núi tư tưởng,rồi quấn quít. Hôm qua Thiền sư mất đã một năm, đội Hà nội tổ chức thiền chung tưởng niệm Người,mình ngại ra đường trả lời ban tổ chức không dự ( ban tổ chức miền Bắc chu đáo chuẩn bị nơi hành thiền và cơm chay cho tất cả) để tự tưởng niệm một mình,chị réo chở chị đi,ai chứ chị bảo là lên tinh thần ngay,đời mình hên bởi chịu làm xe ôm tự nguyện nhiều lần dù tay lái non và đường phố thì ngu si nhất. Dẫn chứng luôn: Nhà vợ chồng bạn ở quận mới Cầu giấy, mà không biết mới là bao lâu vào cái năm 2014 này rồi,trong đầu mình tồn tại có bốn quận thôi,và đường phố mình biết chút ít phố thuộc Ba đình hình như lịch sử. Đến chỗ cầu bắc qua cái sông con con là réo bạn ra đón,không vợ thì chồng sấp ngửa ra,mình chơi với bạn chồng34 năm, chỉ khi nào có việc đi qua đó, thuận thời gian mới ghé,giờ con gái bạn hai mươi xinh đẹp và ngoan và giỏi nữa con bé học tiếng Nhật và lẳng lặng học theo đạo Phật,mẹ nó lo sốt vó vì thấy chúng bạn yêu đương rồi con mình thì thờ ơ,một ngày con trêu: ngày xưa bố yêu bác hả mẹ,may mình không bị nó nỡm, ui thế mà bác còn không biết sao con biết,hay vậy - giả vờ hồ hởi sung sướng thái quá rũ ra cười với nhau.
Làm xe ôm nên được đến thiền chung,hoan hỉ lắm,năng lượng của số đông mà,mình ngồi một tiếng rưỡi nhẹ tênh.
Là chị có ngấm ngầm tị đấy,ngấm ngầm ghét nữa. Tuổi này mà chị còn nặng bao trách nhiệm, Thầy là người nhà chùa đã mười năm nhưng chưa yên ổn,được trụ trì một chùa lớn khoảng bẩy năm thì khoác đẫy ra đi,miền Bắc tu phải theo kiểu miền Bắc, nhiều uế tạp,rong ruổi vào Nam đi bộ nát chân ,chùa nào cũng không đủ thanh tịnh mà tu,trước sau gì cũng thấy bất bình,là người học đạo tâm chưa bình hẳn được,hiểu Thầy thì xót xa. Rồi con gái rồi cháu ngoại và đàn học sinh chị dạy thêm hàng ngày- đi đâu nổi chứ!
Mình thì nhí nhố con gái còn đang học năm ba ,ngày mai lý do đi chữa mắt mình xách con vào tham dự khoá tu mười ngày trong Sài gòn,nhấm nháy để con vui- tẩy trần cho đẹp rồi vào khoá tu,xong mẹ cho xả láng,đời này đời viển vông của mình nghĩ có con gái mà sướng như bạn vậy lẽo đẽo theo nhau hiểu ý nhau,bỏ túi. Từ ngày con còn nhỏ cơn đi chơi lên là viết đơn lý do lý trấu cho con nghỉ học, nghỉ nhiều đột xuất về sau giáo viên biết nhưng được cái con học ổn nên chẳng vấn đề, con mình không học thêm và hè là hè,hè để tung tẩy với mẹ xuống biển lên núi,trải chiếu ngủ trong rừng thông trong khi mẹ và các bác các cụ tập tành,Nam Bắc đều có thông - giờ mình lại dẫn con bỏ học đi chơi dụ dỗ nó làm sao để ăn ít nhất, mọi nhu cầu không còn là sự khẩn thiết - có sao xài vậy mà lòng thênh thang( hì......mình làm hoài chưa chuẩn - đợi con làm cùng cho khí thế).
Tròn tuần bố bạn yoga mất,bạn gọi điện cho mình giọng không buồn: may quá giám đốc dưới đó là học trò của cụ,sắp xếp chỗ để hài cốt đẹp lắm,đủ hai chỗ sẵn để mai này cụ bà xuống có chỗ cạnh ông. Chu đáo đến thế,rồi: điểm ấm cuối cùng phía trên đấy,cụ chỉ hơi mệt có một lúc rồi đi ngay- gọi là chết tiên. Chỗ này thì mình chưa tìm hiểu vì bố mình mất lúc mình còn nhỏ tuổi nên chẳng biết cần làm gì để người mất được mau siêu thoát. Anh thì có vẻ ưng ý vì đã tròn trách nhiệm và đâu vào đấy mọi thứ. Đám ma đông lắm học trò của cụ mấy chục khoá,các giai,gái,dâu,rể toàn thành đạt ,đông lắm. Lúc bố mình mất không trống kèn không chụp ảnh,buồn lắm. Rồi nghĩ: người sống người chết ai cũng muốn chỗ đẹp - mình không chọn,liệu có chỗ ?
Là chị bảo lúc nào mình cũng như tội nhân nhưng thực tế mình là tội phạm - chả biết diễn đạt thế có sai gì, nhưng thấy nhiều lúc mình lưu manh thật,kiểu như chịu đụng mà hoá hưởng nhiều, chỗ này không ổn- tối nghĩa lắm.
Mình thích đồng dao lắm: rồng rắn lên mây,có cây xúc sắc.....
Mẹ con mình túm áo đi,đặt vé ra con bảo mẹ không ra thì con cũng ở lại luôn,ờ Tịnh xá rộng mà.....
Nhà mình cũng rộng cũng có vườn....
Bạn bè trong ấy,sao ai mình cũng thấy là thiện tri thức hết chứ, khéo tại biết mình luôn ở điểm trũng nhất nên mình sẵn niềm vui.
Ngót nửa tháng,khoá tu kết thúc gái hai mươi xinh ngoan tham dự khoá tu xong tươi rói có thêm mấy chị người trong này và các tỉnh,chị nào cũng tập yoga vài năm rồi,chả cần thuyết phục nàng bảo về sẽ đi tập ngay.
Đang đặt vé về cho con,nàng bảo mẹ về luôn đi lang thang gì nữa,ừ...à khất về sau vì có tiệc bên làng nghệ sĩ - nghe nói thú lắm. Không biết có đủ cơ duyên,đủ phước mà được ở lại trong này....
Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014
Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014
Viết để bớt lo....lắng
Trì hoãn mãi ngày dạt vòm( nghe đường chợ chưa chứ) kiếp này làm ổn vài thứ kiếp sau được làm thân nam cho bớt nhọc.
Con gái sắp mổ mắt,tham khảo tới lui rồi cũng phải quyết định. Không ngờ là kỹ thuật hiện đại nghe chuyên gia tư vấn ngon như ăn kẹo vậy với nửa năm lương của mình là OK.
Rồi- ngày mai trời lại sáng thôi mà.
Con gái sắp mổ mắt,tham khảo tới lui rồi cũng phải quyết định. Không ngờ là kỹ thuật hiện đại nghe chuyên gia tư vấn ngon như ăn kẹo vậy với nửa năm lương của mình là OK.
Rồi- ngày mai trời lại sáng thôi mà.
Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014
Viết để bớt ăn
Hướng dẫn và hỗ trợ giảm cân cho những người từ 40- 50 tuổi
Điều kiện : những người biết mình thừa cân và thật sự muốn giảm
Địa chỉ: phòng 605
Bằng kinh nghiệm và nỗ lực bản thân những điều cần làm ngay là:
Leo lên bàn cân- tuỳ thích dùng chỉ số nào thì dùng để biết rằng trông mình hơi tròn mặc đồ không được đẹp ít nhất thừa 5-7 kg rồi đó.
Không cần mắm môi mắm lợi nhịn ăn đâu,cứ bình tĩnh phải có thời gian và phương pháp khoa học cùng với một vài hiểu biết về thức ăn và cách ăn- có thể nghe quen nhưng thực hiện hơi vất vả,kiên nhẫn sẽ có kết quả và quan trọng kết quả đó bền vững.
Cái dạ dày của chúng ta hay lắm, những người không may bệnh có thể cắt đi một phần thì nó vẫn làm nhiệm vụ của nó,tất nhiên là làm kém hơn. Những người tròn như chúng ta có thể ăn hơi nhiều, hoặc bạn mới bệnh dùng nhiều thuốc nhất là những người bị viêm khớp như tôi, ta rút khẩu phần mỗi ngày một chút - bạn dạ dày sẽ quen dần và cứ thử xem chúng ta mỗi tháng có một khoản dư không nhỏ và khi đi qua hàng quà vặt yêu thích nước bọt không ứa ra nữa.
Nhưng quan trọng hơn là suy nghĩ của chúng ta,nhiều vấn đề lắm nhưng tạm nhớ đến đâu viết đến đó- kinh nghiệm bản thân mà( chứ coppy trên mạng có mà đầy):
1- Trái đất ,bà mẹ thiên nhiên dường như quá tải rồi nhỉ! Ở đâu cũng khai thác triệt để các nguồn tài nguyên, thôi thì những chuyện lớn ta xếp qua một bên ,bàn mỗi chuyện thức ăn thôi,chưa nói đến thực phẩm, lương thực thôi nhìn thử xem nạn đói.......và tương lai mưa không thuận gió bớt hoà khí hậu nóng lên,khắc nghiệt người ốm có tăng không nhỉ mà nhiều bệnh viện to đùng mọc lên khắp nơi vẫn luôn thiếu chỗ, tất nhiên ...tất nhiên nhiều nguyên nhân lắm
Thực phẩm nha, thịt cá các loại thức ăn chắc chắn cả trăm phần là không đảm bảo,ngoài tăng trọng còn có những chất độc kinh khủng khó tưởng tượng nổi ở trong đó( người nuôi vô ( số) tội vì họ không biết đâu nhé), thôi nói qua bọn rau củ quả đi cho nó giản đơn- chị con bác ruột mình đó - hôm rồi về quê, mình thích ăn mướp xào với tía tô lắm lắm mà ở quê thì rõ sẵn, trong vườn tía tô mọc um tùm tùm nhưng chị bảo: hôm rồi chị phun thuốc cho bưởi(!) không che chắn mơi được5-6 hôm thuốc có bắn vào đấy đừng hái, đấy người ta làm vườn hiểu biết vừa đủ mà còn cẩn thận thế, chị trêu : ăn uống trên phố ẩu - sao dì vẫn .....trẻ lâu thế- nghe không liên quan nhỉ,khen khoẻ đã đành lại bảo trẻ,ừ khoẻ thì mới trẻ - nhẽ vậy. Nhưng xin thưa tôi là bệnh nhân bị liệt nửa người 6 tháng cơ đấy ạ, sau một ca mổ cột sống bị nhiễm trùng( nếu ở .....Mỹ chẳng hạn mình mà kiện cái bệnh viện quân đội 103 thì.....) tất cả mọi sinh hoạt đều phải có người trợ giúp tôi nằm một chỗ và ....phục phịch- đương nhiên,ai chưa ốm, à ai chưa béo chưa biết sợ đâu,kinh lắm,nặng nề và xấu xí nữa,mệt mỏi và già nua nữa. Đấy là chuyện xưa giờ thì tôi ổn,trí nhớ đang trở lại bằng chứng là viết chữ ít bị lỗi chính tả, ke ke......
Túm lại thức ăn mục đích là để nuôi cái thân này nhưng đồng thời có chức năng huỷ hoại dần dần nếu ta,bà nội trợ gia đình không phải là người tiêu dùng thông minh( có đủ ba căn THAM SÂN SI thì thông ...thái vào mắt, tưởng thế thôi con người chìm trong ngu muội nhưng đâu chịu hiểu) - chỗ này mình nói riêng là tự sự với em OM- đang tập thể dục buổi sáng H à,nhìn xuống dưới thấy quán phở tầng một lúc nào cũng chen chúc vì chả nhìn thấy người nhưng lượng ô tô xe máy mỗi sáng tràn khắp phố ...trời ạ sao lắm người béo thế,chỗ này mới tới ở mấy tháng gần khách sạn Mường Thanh mà,dân cư được nhờ lắm vì mọi dịch vụ nương nhau mà phát triển và đông người thì ô nhiễm nặng,đang tìm chỗ nhiều ô xy hơn để xê dịch đây, người béo đi xe đẹp quần áo đàn ông cũng vậy mà đàn bà cũng thế long lanh là lượt nhưng lòi mấy khúc- thế là nổi hứng ......
Khách đến: em. chị,anh... thừa nhiều nhỉ( ít thôi) tuỳ người mà diễn- uống nước nha- nhất định phải là trà đắng,chuẩn bị thêm ấm nước sâm để chế thêm nếu mặt mũi bạn đó không...mịn.,rồi cân- ghi lại - mỗi người một trang cẩn thận,trò chuyện tán gẫu lấy không khí thoải mái,dễ chịu thân thiện đưa ra ít nguyên tắc cơ bản qua kinh nghiệm bản thân...
Lịch: tuỳ người có nhiều ít thời gian ,nhiều ít quyết tâm,coi ai cũng như ai- nghèo giàu thây kệ,ta làm miễn phí kia mà,kết thúc họ ok thì bỏ chút nào - cám ơn chút ấy. 5-6 h sáng,11-12 giờ trưa , tối ai có thời gian thì qua 18-19h,xong ( thực ra lịch cho mọi người nhưng cũng tự thiết quân luật cho mình)
Sáng :Cho tật thể dục theo 20 phút đầu xem thái độ và khả năng từng người 30 phút tiếp theo chỉ cho nằm thở, mai này biết cách cho cúi thở,10 p cuối có nước nóng tắm nếu muốn( chắc đóng cho vài ngàn tiền điện chứ nhỉ!).- tắm có hướng dẫn rất chi tiết cơ đấy- và hiệu quả thì biết ngay,chỗ này quên nhỡ đông người thì sao nhỉ- phải tính tiếp....
Trưa: Đừng có ăn cơm ở ngoài qua ăn trưa cùng( báo trước) ăn tiền ở chỗ bữa ăn nhẹ nhàng đủ chất và có không khí đặc biệt ( ......chỗ này dài dòng lắm, mỗi ngày phổ biến kiến thức chút trước bữa ăn) có thể chuyện vụn một lát về gia đình con cái công việc .
Chiều: giờ ăn ta không ăn - điều duy nhất đòi hỏi đây, sẽ làm ít động tác Yoga cơ bản,nhà nhiều sách lắm,chán tập thì ra đọc sach( ơ hay ai cũng thích sách đâu? )- lại nói chuyện ........
Câu: mình pha trà được lắm,ai mệt hoặc khát quá tuỳ người tuỳ mặt mà dâng cho đúng loại( cái này mình tự tin ,từ trong máu huyết mình cái bản năng này sẵn và quan trọng đã được kiểm chứng sau 4 năm mở quán trà đạo)- mình họ An - chẳng hiểu thầy thuốc An kỳ Sinh trên núi Yên tử có là ông cụ cụ tổ mình không thì mình vẫn có niềm tin mãnh liệt ở bản thân,bàn tay mình ấm lắm,và giờ đây ngày ăn một bữa đạm bạc thì mình lại dẻo dai lên nhiều dù tuổi mỗi ngày một nhiều.
Lan man mất rồi, chuẩn bị các loại nguyên liệu pha trà là cả một công phu, từ 62 món trà của quán cũ mình thêm được hai món, giờ mà chuẩn bị chắc túm gọn lại 10 món trở lại cho đủ ba vị: ngọt,chát ,đắng thôi, có tiền tỷ cũng không mở nổi lại cái quán trà đúng ý nữa rồi,và bản thân mình có ai chịu làm nền mình chỉ "mát tay"chứ mai lại thích vào Đà lạt theo tiếng gọi tâm linh thì ý nghĩ,ý định chỉ là viết ra cho hết hứng.
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014
SEN BẮC
Đã gửi từ iPad của tôi
Bắt đầu tin nhắn đã chuyển tiếp:
Từ: Quỳnh
Ngày: September 17, 2014 5:23:56 PM GMT+07:00
Đến: Quỳnh
Cc: Quỳnh
Chủ đề: SEN BẮC
SEN BẮC
Ngày còn hào hứng với nghề- gần Tết miền Bắc lạnh lắm,chả hiểu sao đến ngày bàn giao cái quả chuông năm tạ ấy mình lại cứ nhất định phải có hoa sen,Trời có bày không nhỉ! Cô em Lan Anh đi công tác Sài gòn về Hà nội tối hôm trước với một ôm sen- sen Nam,bông nhỏ màu sậm.Sư trụ trì trên Sóc sơn vui và cảm động lắm,mãi sau này vẫn gửi thư muốn mình có mặt những ngày trọng đại. Hôm rồi sinh nhật cậu em - nó cùng làm cùng chơi suốt từ thời sinh viên của nó,giờ hai đứa con của nó đi học rồi còn mình đã thành bà nội - mười mấy năm trôi qua chẳng thể thấy đứa nhỏ đứa lớn nào thay đổi khôn hơn được bao nhiêu. Tốp bạn làm ăn của nó hỏi chị làm gì?dạy học thì dạy gì?chả hiểu sao tóc thì luôn ngắn mắt thì có tròn,quần áo cấm bao giờ thấy đẹp chỉ đủ không bôi bác xã hội mà ai mới gặp cũng hay đoán mình dạy học. Nó- thằng đệ ruột bảo: mở cái trường nào cái gì cũng dạy thì chị sẽ là cô giáo trường đó,lâu lắm mới nhìn vào mắt nhau để hiểu. Người hỏi bảo: lúc nhắc LTC vẽ này nọ chị có chêm một câu là có đứa bạn ra tập thơ bìa và minh hoạ cũng do đồng chí ấy vẽ cho,mình đãng trí đố nhớ nổi ai,nổi tiếng bao nhiêu cũng xẹt ngang rồi như ...nhau cả. Lũ bạn mới lạ nguyên bốn nồi lẩu rặt đàn ông có một đứa sắp già đàn bà ngồi mâm có rượu dù mình không chạm một giọt,sau gần ba năm nể lắm,quý nhiều có uống lon bia mừng nó thêm trưởng thành mừang nó có vẻ như nổi đình đám ,có chỗ đứng trong làng điêu khắc hiện nay rồi. Quay lại vấn đề chúng nó hỏi mình làm gì,giờ thì chẳng làm gì,trước? Đấy thằng bé quý mình thế mà trả lời lấp lửng như thế đấy. Giờ ngồi đây mình nghĩ mình chả làm gì ra hồn ngoài vài dịp trong đời làm những việc đặc biệt như dâng hoa sen lên chùa ngoài Bắc vào mùa đông,và cứ bám vào đó mặt mũi lúc nào cũng cứ như còn trẻ lắm dù tóc đã đổi màu.
Ngày các bạn đi Đức lao động rầm rộ kéo về đem nhiều tiền về mau nhà mua đất, đứa bạn xinh đẹp xa xứ đem về cho lọ nước hoa nghe nói đắt lắm một mình mình được món quà đó còn các bạn khác chỉ chung chung là kẹo bánh ngoại,ngày ấy cũng quý hiếm. Té ngửa vì đứa duy nhất ôm hoa đến tặng nó lại chả bao giờ làm điệu. Ngần ấy đứa tụ tập bảo nhau: nó vẫn như hồi đi học. Như đi học là sao nhỉ! Là cũng nghịch ngợm lắm lắm mà những đứa ngồi gần lại bảo: sao mày hay buồn thế, hơn ba mươi năm rồi,mê nhạc Phạm Duy nhất,chọn được bài Gọi em là đoá hoa sầu là bài ưa thích mà tập mãi hát cũng chỉ dừng ở chỗ không quá tệ.
Hôm nay mưa bão ,ở trong nhà im phăng phắc đã ba ngày ăn qua quít hết tiệt mọi thứ thì mò ra chợ,thấy cô bé bán hạt sen ngạc nhiên vì lâu không thấy bán ngỡ đã hết mùa rồi,nó nhớ mình vì bao nhiêu tâm sen đều dặn nó giữ cho - mình ngủ ít hơn chục năm rồi. Mua một túi hạt mè nheo mặc cả với nó túi tâm,đùa trêu nó chứ lúc nào mà chẳng trả cho đủ,con bé đằm thắm đến đẹp - bóc sen,xuyên tâm ngón tay thâm sì mà nụ cười thì rạng rỡ.
Về bỏ cả vào nồi ninh,chợt nhớ ra là quá nhiều,cái thói quen no bụng đói con mắt hay vì xưa nhà không mấy khi vắng khách......
Cả bột sắn dặn bác ở quê làm cho rõ nhiều định lượn một vòng đem đưa các cô bạn,một ngày thân xác lỳ ra,khéo mốc mất.
Mùa nhãn thế này - lấy cùi nhãn bọc hạt sen đã nhừ,thả vào bột sắn quấy hơi loãng đường hơi nhạt- mát lành biết bao.
Mà mấy ngày nay bão - mưa gió ầm ầm càng không thể có khách khi nơi ở mới không có quá năm người biết,những bát chè sen bày đến đẹp,để làm gì nhỉ!
Đã gửi từ iPad của tôi
Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014
KIẾP NÀY CHẲNG ĐỘ THÌ THÔI-BAO NHIÊU KIẾP NỮA THÀNH NGƯỜI VÔ ƯU
KIẾP NÀY CHẲNG ĐỘ THÌ THÔI-ĐỢI BAO KIẾP NỮA THÀNH NGƯỜI VÔ ƯU. Nguyên bản câu thơ bên nhà bạn TN là thế.
Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014
Sau mưa
Đêm mưa- nghĩ : may mai khỏi "phải" đi chơi,đúng giờ đi thì ráo,đường sạch trơn.Cũng vít ga bởi đường vắng tanh,hơi lạnh,khéo đến sớm nhất- mủm mỉm mọi người lại bảo là kẻ ham chơi nhất cho xem,đường Nguyễn tri Phương không nhiều sấu như Hoàng Diệu hay Phan đình Phùng,đi chậm hẳn lại vì nhìn thấy một bác lớn tuổi vừa dắt xe đạp vừa lúi húi nhặt sấu rụng,chả nhẽ cũng dừng lại nhặt lấy vài quả cho sáng mùng một có lộc,lừng khừng đi ngó nghiêng ngắm nghía và ...hát,hì.
Đến giờ đi roài,đi đã.
Đến giờ đi roài,đi đã.
Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014
GẶP......
Nhận quyển sách chị gửi từ Nha Trang ra cho, đọc nhanh vì quá thuộc các bài trong blog của chị, chạy qua phần ba xem tình cảm các"hàng xóm" giành cho chị. Mình ngắn ngủn mấy dòng,là cái email chị đưa vào- tiếc vì không duyệt nên sai một chữ,không chỉ thêm một dấu nặng mà mấy lời gan ruột của mình quay qua cách hiểu khác hẳn.Chả sâu sắc gì nhưng mà nó nông choèn thì cũng biết mắc cỡ. Mình sống đủ rồi chị nhỉ- hừ......nói thế thôi tham sống ham vui chết xừ.
Sáng nay đọc bài bên nhà bạn,ơ hay sao có người tài thế,cứ lẩn khuất mãi thế?
Mình thích Hồng Nhung bởi giọng hát,bởi danh hay đơn thuần chỉ vì cô ấy tập Yoga rất đẹp. Có lần mình còn mỉm cười mà rằng: một số bài hát cô ấy hát hợp nhất hay nhất hơn cả Lê Dung,cả Khánh Ly luôn- hàm hồ và non thế đấy.Hồng Nhung mà trả lời phỏng vấn nha,rõ hay nhưng bao giờ cũng bị bĩu môi khen"tròn" quá,hì thông minh thì tốt khéo chút kịch chút thành vấn đề liền, ô hay mình vưỡn thích kịch từ xưa nên yêu Hồng Nhung ghê ấy. Đến đám tang Huỳnh phúc Điền mà nghe Như một lời chia tay, đám Trịnh công Sơn mà nghe Tôi ơi đừng tuyệt vọng, cô ca sĩ này kinh thật- giống mình chỗ này chủ động rơi hoặc ngăn lệ được,kịch mà- hoan hô. Cách đây 5-6 năm mình hay vào Sài gòn,cứ bịa việc mà vào để gặp nhân vật Núi,người phụ nữ mà mình vừa kính vừa yêu vừa hãi,suốt ngày bị chị mắng xơi xơi mà về là thấy nhớ,là muốn gặp lại liền. Chị kể về Hồng Nhung ngày nhỏ,thời gian Nhung hay hát với Quang Dũng rất dễ để đi nghe nhưng mình bỏ qua không đi bao giờ, vậy mà đêm nhạc Phạm Duy thì mình dốc túi mua vé mời mấy đồng đội đi xem cùng,hì, đồng đội cơ đấy......mãi mà mình không tỉnh,bạn đồng tu bảo: Q nhìn ai cũng thấy tốt thấy đẹp,ngú ngớ đến bao giờ.
Mình đi khắp nơi gặp hết những người mình muốn gặp,rồi mọi người đến Ong rừng,đến An trà,khu vườn,nhà riêng nữa- mình thật sự hài lòng vì cuộc sống tinh thần của mình được như ý. Bắt đầu bằng gặp bác Nguyễn quang Sáng,bác nhìn pho chân dung Văn Cao to đùng mà ngậm ngùi nhớ,gặp bác Hoà Vang chén bác chén em rồi thành bạn vong niên rồi bác ra đi vì ung thư gan có phần đóng góp của rượu ong nhà mình( giờ sám hối hoài không biết bao giờ hết tội bởi không biết bao nhiêu ngàn lít rượu bán ra cùng vô vàn xác các con ong,hu hu). Rồi nhiều lắm nhiều lắm cuộc gặp các nhà văn nhà thơ nữ,nam- cả lãnh đạo tổng biên tập này tổng biên tập kia,mà rõ lắm báo,tạp chi các kiểu nên thoả mãn ra trò. Sau thì biết chơi blog lọ mọ chạy khắp,còn rình rập để mời những người mình yêu mến đến nhà mà đàm đạo mà ăn ngon mà vui vẻ....vui. Vào Sài gòn,đi Tây nguyên,xuống Nha Trang,mò mẫm đến Phú Yên xa lạ,còn lời hẹn với Quảng Nam và Phan thiết để đó, gặp gần hết những bạn bè muốn gặp.Tại Hà nội thì gặp nhiều thật nhiều bè bạn từ khắp nơi về....
May mắn biết bao trong một lần đúc pho tượng để dâng nhằm ngày Phật đản,được chính khách hàng dẫn dắt hướng cho biết đến Đạo Phật,được học Chính pháp một cách rốt ráo. Bỏ hơn hai năm để lang thang một mình khắp chốn tìm thầy,tìm sư phụ . Lúc thì phân biệt được lúc thì hoa mắt lẫn lộn Chính Tà.Rồi biết rõ không thể có gì khác ngoài luật nhân quả và nghiệp của mỗi người thì thu lu về chốn cũ.
Hết khoá tu thiền ở Đà Lạt được giảng bởi Sư cô Hằng Liên- mình ngưỡng mộ vô cùng,may mắn kéo theo may mắn những người bạn tốt lành - những điểm tựa mới để mình đi tiếp hoan hỉ và vững chãi.
Lại mong gặp mấy người muốn gặp,lời mời bao giờ cũng chân thành- cứ chủ quan thế đấy không biết họ có muốn gặp mình không chứ,như chia sẻ như trao gửi như cả trút nỗi lòng cho nhau mà không ngại ngùng. Không phải từ bé nghe ra rả: người yêu người sống để yêu nhau sao? Giờ còn rất tin: CHÚNG TA LÀ MỘT kia mà.
Sáng nay đọc bài bên nhà bạn,ơ hay sao có người tài thế,cứ lẩn khuất mãi thế?
Mình thích Hồng Nhung bởi giọng hát,bởi danh hay đơn thuần chỉ vì cô ấy tập Yoga rất đẹp. Có lần mình còn mỉm cười mà rằng: một số bài hát cô ấy hát hợp nhất hay nhất hơn cả Lê Dung,cả Khánh Ly luôn- hàm hồ và non thế đấy.Hồng Nhung mà trả lời phỏng vấn nha,rõ hay nhưng bao giờ cũng bị bĩu môi khen"tròn" quá,hì thông minh thì tốt khéo chút kịch chút thành vấn đề liền, ô hay mình vưỡn thích kịch từ xưa nên yêu Hồng Nhung ghê ấy. Đến đám tang Huỳnh phúc Điền mà nghe Như một lời chia tay, đám Trịnh công Sơn mà nghe Tôi ơi đừng tuyệt vọng, cô ca sĩ này kinh thật- giống mình chỗ này chủ động rơi hoặc ngăn lệ được,kịch mà- hoan hô. Cách đây 5-6 năm mình hay vào Sài gòn,cứ bịa việc mà vào để gặp nhân vật Núi,người phụ nữ mà mình vừa kính vừa yêu vừa hãi,suốt ngày bị chị mắng xơi xơi mà về là thấy nhớ,là muốn gặp lại liền. Chị kể về Hồng Nhung ngày nhỏ,thời gian Nhung hay hát với Quang Dũng rất dễ để đi nghe nhưng mình bỏ qua không đi bao giờ, vậy mà đêm nhạc Phạm Duy thì mình dốc túi mua vé mời mấy đồng đội đi xem cùng,hì, đồng đội cơ đấy......mãi mà mình không tỉnh,bạn đồng tu bảo: Q nhìn ai cũng thấy tốt thấy đẹp,ngú ngớ đến bao giờ.
Mình đi khắp nơi gặp hết những người mình muốn gặp,rồi mọi người đến Ong rừng,đến An trà,khu vườn,nhà riêng nữa- mình thật sự hài lòng vì cuộc sống tinh thần của mình được như ý. Bắt đầu bằng gặp bác Nguyễn quang Sáng,bác nhìn pho chân dung Văn Cao to đùng mà ngậm ngùi nhớ,gặp bác Hoà Vang chén bác chén em rồi thành bạn vong niên rồi bác ra đi vì ung thư gan có phần đóng góp của rượu ong nhà mình( giờ sám hối hoài không biết bao giờ hết tội bởi không biết bao nhiêu ngàn lít rượu bán ra cùng vô vàn xác các con ong,hu hu). Rồi nhiều lắm nhiều lắm cuộc gặp các nhà văn nhà thơ nữ,nam- cả lãnh đạo tổng biên tập này tổng biên tập kia,mà rõ lắm báo,tạp chi các kiểu nên thoả mãn ra trò. Sau thì biết chơi blog lọ mọ chạy khắp,còn rình rập để mời những người mình yêu mến đến nhà mà đàm đạo mà ăn ngon mà vui vẻ....vui. Vào Sài gòn,đi Tây nguyên,xuống Nha Trang,mò mẫm đến Phú Yên xa lạ,còn lời hẹn với Quảng Nam và Phan thiết để đó, gặp gần hết những bạn bè muốn gặp.Tại Hà nội thì gặp nhiều thật nhiều bè bạn từ khắp nơi về....
May mắn biết bao trong một lần đúc pho tượng để dâng nhằm ngày Phật đản,được chính khách hàng dẫn dắt hướng cho biết đến Đạo Phật,được học Chính pháp một cách rốt ráo. Bỏ hơn hai năm để lang thang một mình khắp chốn tìm thầy,tìm sư phụ . Lúc thì phân biệt được lúc thì hoa mắt lẫn lộn Chính Tà.Rồi biết rõ không thể có gì khác ngoài luật nhân quả và nghiệp của mỗi người thì thu lu về chốn cũ.
Hết khoá tu thiền ở Đà Lạt được giảng bởi Sư cô Hằng Liên- mình ngưỡng mộ vô cùng,may mắn kéo theo may mắn những người bạn tốt lành - những điểm tựa mới để mình đi tiếp hoan hỉ và vững chãi.
Lại mong gặp mấy người muốn gặp,lời mời bao giờ cũng chân thành- cứ chủ quan thế đấy không biết họ có muốn gặp mình không chứ,như chia sẻ như trao gửi như cả trút nỗi lòng cho nhau mà không ngại ngùng. Không phải từ bé nghe ra rả: người yêu người sống để yêu nhau sao? Giờ còn rất tin: CHÚNG TA LÀ MỘT kia mà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)