Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

U DƯ

Sáng dạy rõ sớm , sửa lại cái cửa hàng - hưng phấn vì ưng ý . Có mỗi mấy cái cây tưới mãi , đến nỗi bà cụ hàng xóm phải bảo : Nó sũng nước là chết đấy.
 Cái làng này rõ hay , bé xíu mà có hẳn một cái chợ riêng ,đã được ưu đãi mỹ mãn về thiên nhiên rồi - nằm trong hồ Trúc bạch ba bề bốn bên là nước , có cả nhà máy lọc nước cho cái hồ còn bé tẹo lại còn được ăn rẻ mà ngon . Người làng bán nhà đi đến mấy năm vẫn chăm chỉ về ăn sáng ,  đi đâu xa cũng mua hoa quả ở chợ làng- giá phải chăng mà vẫn đẹp ,ngon. Nhất là hoa , giá phải chăng mà vừa tươi vừa đẹp, đến gần trưa không bán hết các bà các chị qua mấy cửa hàng bán rẻ như cho vì thế một số bạn đến nhà Ong cứ sung sướng ví lúc nào cũng  thấy nhiều hoa ( Bé Tím còn sung sương hơn vì nghĩ nhà Ong không thuộc diện nghèo ).
 Chuyện Ong muốn kể là thế này : Sáng nào cũng có vài hàng hoa ở cửa nhà Ong, có chị ở phố khác đứng chọn hoa , thấy Ong đứng bên này đường gọi hơi to : U ơi sửa soạn bên ấy cho chị nhé! chị ấy quay nhìn Ong rồi lại nhìn cái người mà Ong gọi là u , quay qua quay lại mấy lần rồi bò ra mà cười - cái người mà Ong gọi đó tên là Dư - trông độ khoảng ngoài 30 một chút nhưng thực tế nàng đã 40 rồi , Ong giải thích vì cả  nhà con cháu  (nhà ong đông người làm ) gọi là u nên Ong gọi theo như kiểu u già ngày xưa ấy , chị ấy lại càng buồn cười vì u nhà tôi vừa cao ráo , gọn gàng mặc rõ đẹp mà Ong nói như là u già - Có thế thôi mà nhà Ong vui lắm, tự dưng ở đâu ra cái người hay thế , cả nhà vừa quý ,vừa nể , đã xinh lại còn chăm. Lụi cụi nhặt nhạnh cho Ong , chăm sóc cho cả nhà .
  Hay ghê lắm ấy , hết em trai cười , em gái còn bĩu môi : Ngần ấy năm làm mà chẳng thấy chị có gì . Không có gì là thế nào , Ong có đấy,   giàu ngầm đấy , ai nhỉ ? Ai đồng tình nói Ong không nghèo đi cho Ong đõ tủi thân ? Ong chờ đợi nhất ý kiến của bác TL đấy.
  Nói thế để những người bạn cũ sẽ ghé nhà và hò la với Ong , An Thảo ơi, Lan Man nhà tôi ơi, Ngài Cựu kính mến ơi, cô bé Hy Vọng, Núi thằn lằn, nàng Bảo Thương  và ..... Ong vui ghê ấy và nhớ mọi người ( nhưng mà không biết bao lâu mới lại có hứng thú như hôm nay để mà chăm chỉ qua nhà các bạn)
            Tạm thế.

Nghĩ

Em trai ruột mình luôn , phát biểu : buồn cười chị thật đấy - nghèo thế mà mải chơi . Chẳng hiểu là trách hay khen nữa . thêm : làm mãi mà chẳng để ra , nghỉ đi mỗi tháng em đưa 5-7 tr mà tiêu , không phải lo gì hết , cháu gái cần gì bảo cậu , cậu lo cho.
 Ơ hay số mình thế thật sao? Cứ như không cần rồi lại có gần như tất cả .Thầy phong thủy là bạn vong niên bảo : khôn bỏ m...ấy mà bảo dại.
Không ạ ! Tớ chả nghỉ , làm được đến đâu thì làm, giàu nghèo tớ chẳng biết nhưng tớ sống tự chủ , đỡ lão hóa.
 Vui từ hôm nay vì ngày mai mở tiệc. Tớ lại thích tụ tập , rồ một ít, một tẹo cho giống tớ ngày xưa .
 Ái chà ...vui, đi khắp các nhà đọc , nói vài câu....thích thật.
      Mai -   21 h  ngày 11 bạn bè , ai còn nhớ tớ qua nhà tớ chơi nhé!

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

MƯA XUÂN PHƠI PHỚI BAY.....

Tôi trườn  qua tháng  qua năm 
Tôi đi như mộng tôi thờ như không
Đã thản nhiên cả nét rầu
Để rồi nở lại nụ cười hoang sơ
Lòng băng tan - lại ước mơ
Ngày không còn loãng, lại dịu dàng gió xanh

            Mặt trời sáng- lóe lên góc nào?

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.

  Bị nhắc nhở là chiều con quá - mình công nhận .Thấy phê bình là xã hội nhiều nguy cơ mà tin con quá lại thì lại khẳng định mình tin con và tin hoàn toàn, dù cha mẹ sinh con Trời sinh tính hay phần nhiều do giáo dục mà nên thì mình khá hài lòng về các con , nhất là con gái, con là nơi mình gửi gắm những ước mơ mình chưa thực hiện được.
 Xưa Bố cũng có chút kỳ vọng vào mình rồi mình chẳng được tích sự gì ,cuối cùng thì tự nhận được cái mình giỏi chịu đựng, chán thế chứ.
 Hì hụi làm đồ ăn cho con , con không ăn cũng thấy chán , xưa bố mẹ có hay chán mình không nhỉ ?

Mẹ Thùy.

 Khi bàn giao mình cho mẹ chồng ( mẹ Thùy) mẹ đẻ mình xã giao : cháu nó còn dại....
Một thời gian sau hai cụ gặp nhau mình nghe thấy mẹ mình bảo : thôi thì Thánh nhân đãi kẻ khù khờ , còn mẹ Thùy bảo : ngu si hưởng thái bình.
 23 năm tròn kể từ ngày ấy ,mẹ Thùy đã mất 17 năm rồi . Hôm nay viết về nơi làm việc hiện tại của mình có nhắc đến trứng mặn , thế là cơn nhớ, cơn thương tràn về .
 Ở cùng gia đình nhà chồng 12 năm mình mới ra ở riêng, đã học biết và tích lũy được bao điều , từ đơn giản như mấy thứ đồ ăn thôi :dưa gang muối kho thịt ,trám kho cá,trứng muối . mọi người cứ khen dưa, trám ngon mình thì chịu không ăn được mãi mới biết nhà đông con, đông thợ thuyền phải ăn thế mới đủ thức ăn trôi cơm .Nhà làm nghề đúc đồng lúc đó thủ công , thô sơ lắm - phải giã đất sét , giấy bản , tro trấu để làm khuôn, con dâu sức trẻ mà chỉ làm được một lúc, mẹ biết chưa quen nên giành lấy cái vồ gỗ to tướng và sai mình việc khác ,  sau này muốn tránh cho mình những việc mình kém cỏi , giữ thể diện cho mình mẹ cũng sai mình đi làm gì đó có vẻ hợp lý dù  vậy ai cũng hiểu mẹ ưu ái đứa dâu khờ.  Chẳng biết mẹ lấy đâu nhiều sức lực thế để làm việc , để vượt qua bao khó khăn . Nhiều lúc mẹ con bên nhau chuyện trò mình hay nói con sẽ thế này , thế kia..... rồi bây giờ cũng giống mẹ -biết chấp nhận  và bươn chải , chẳng đảm đang được như mẹ nhưng biết noi theo tinh thần sống chia sẻ của mẹ.
  Mình ăn uống đạm bạc hay do hơi lười nấu nướng mà rất thích món đậu phụ chiên trứng mặn, chẳng biết nữa , hôm nay mình nhớ mẹ, ngày mai liệu mình có sống tốt hơn ?

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

........

 Mình thích đi  dép của bố ,xỏ chân vào rộng ơi là rộng ,đi cứ phải nhấc chân lên nhưng thật thích. như thế suốt từ nhỏ đến lớn.
 Rồi lớn ,rồi thành cô gái lại thích thêm mặc áo của bố ,nhưng cứ phải là áo dài tay - lụng thụng mới thấy thú.
 Giờ thì chọn trong đống áo của con trai một vài cái ưng ý làm áo chống nắng , giờ thì mặc cả áo cộc tay cũ mèm ......
 Đêm hôm kia hoa quỳnh nở  -không biết để xem, trời mưa mà cũng không nghĩ mấy em ấy lại nở sớm thế ,vừa là cái bông xanh xanh chưa chuyển màu trắng mấy đã nở ào rồi tàn vội tàn vàng , ghét thế chứ , mà thương thế chứ .
 Xưa bố nghèo , bố gày gò lắm nhưng vẫn đẹp  - ai cũng nói bố thư sinh ,sao đẻ ra mình to đùng đùng , tại con đầu lòng dồn hết công sức  nuôi nên mình lực sĩ . Mắt bố cũng nâu hiền ơi là hiền. Bố thích vườn tược ,chăn nuôi  - mình cũng thế .
 Đêm nay đang nghĩ về công việc mới muốn làm ,mè nheo xin bố cho chút may mắn ,bố ở xa thế có thấy ước nguyện của con?

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Vitamin

Cười cợt với một người rồi , xong rồi cho qua được , anh cười cợt một người đặt niềm tin nơi anh  mà khi biết người ấy trông đợi , anh cho chút hy vọng và một câu kết rất thật nhưng ngoài sức tưởng tượng , câu kết làm người đối thoại không bao giờ dám nói chuyện với anh nữa.
 Nó bé  ốm - môi khô nứt nẻ , tại cái hanh hao của mùa thu hay tại nó thiếu vitamin C ?
 Nó lớn môi tự dưng hồng -hay vẫn hồng mà không tự biết.
 Người nơi  xa tự dưng nhắc đến môi -thế là tự  dưng để ý  -và tự dưng biết thêm một loại Vitamin , có không nhỉ  Vitamin môi ấy ?