Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Hôm nay

 Hôm nay trong làng ở hai đầu phố có hai đám tang . Ông cụ hàng xóm thọ 80 và đón nhận hài cốt liệt sĩ  về ( toàn hoa trắng ).
 Trời mưa nhỏ cây cối hơn hớn.
 Mình sũng nước vì nhớ bố.
 

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Sáng _Mỗi sáng

 Cứ được thế này :   Mỗi sớm tôi nghe tiếng kèn  tha thiết cùng bày  ong -  Mỗi sớm tôi ao ước cùng bạn hiền ly nước,  chén trà - Cùng một lũ cây , hoa  mọc lung tung -Uống thật ngon không khí mát lành.Sao tôi lại dễ thấy mình hạnh phúc thế khi còn phải bươn trải lo lắng nhiều .

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

CHUYỂN NHÀ

 Hết tháng bảy âm lịch lại chuyển nhà.
 Trước mình có người bạn  ở phố Phạm hồng Thái, đến 42 tuổi đi lấy chồng mới chuyển chỗ ở lần đầu . Con gái Hà nội nhẹ nhàng và dịu dàng , mình ngưỡng mộ lắm .Nhớ nhau thì chị về thăm mình vì nhà chồng chị ở tận Trương Định - đằng ấy xa mà đường phố đông mình không khỏe nên hay bị choáng.
 Trước năm 18 tuổi về quê  nội sơ tán một năm, bố mẹ và lũ trẻ lít nhít chuyển nhà từ góc này sang góc kia khu tập thể ba lần, rồi để các con được học hành và mở rộng kiến thức bố mình đã cho mình lên nội thành trước sau đó chuyển cả nhà về cùng một chỗ .
 Lấy chồng được 25 năm mình chuyển nhà 8 lần , con gái  17  tuổi lẽo đẽo  theo mẹ 7 lần rồi. Ong rừng thuê được 10 năm, giờ thì hết hợp đồng - hai mẹ con lại chuẩn bị đem nhau đi tiếp.
 Sáng nay qua nhà em Vân ly ( em này mình hay vào chơi nhưng không để lại lời bao giờ, khá lâu rồi không thấy em viết - mình vẫn thích đọc của em) mình như được tiếp thêm sức , tự  biết mình nhiều vất vả khó khăn hơn mọi người nhưng cũng rất hạnh phúc vì được trải nghiệm nhiều và biết vui, buồn đến tận cùng.
 Sẽ có một số  việc mới nho nhỏ , vẫn mong được chia sẻ và đón bạn bè ở An trà . Muốn được kể rằng sức khỏe của Ong đã khá hơn và ước rằng những lời mời với các bạn khắp nơi xa , gần sẽ chóng thành hiện thực .

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

Chừng nào " được về " Lâm đồng với Người ấy?

 LT hỏi mình : Chừng nào?
 Hà nội đông cho mọi người vui, mình thì chỉ thèm được ở Lâm đồng - nơi có những người mà khi tóc bắt đầu có sợi bạc mình mới gặp và yêu thương như máu thịt của mình , nơi mà không khí trong vắt thở cũng thấy ngon , nơi có người ấy trong trí não mình thấy-  hay đi một mình thảnh thơi , tay  cầm dao quắm phạt cỏ dọn lối đi , như hồi nhỏ mình đi học về cầm cái que  vung vẩy quật vào cây cỏ hai bên đường, nơi có dòng suối thật mát có mỗi mình mình lội và ngắm nghía.
 Lúc trẻ lắm mơ ước , thậm chí nhiều tham vọng, giờ đơn giản chỉ mong khỏe mạnh, lo cho con ổn định là vào trong ấy sống cuộc sống bình yên , chừng 1 năm nữa bạn ạ, biết đâu lúc ấy là dịp để chúng mình và một số các bạn vốn yêu  quý nhau nhưng chưa có điều kiện gặp mặt  tụ  tập.
 Bạn bè nói mình tự tin vì một số thứ nhưng quan trọng nhất là mình may mắn - đúng thế thật bạn ạ .

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

U DƯ

Sáng dạy rõ sớm , sửa lại cái cửa hàng - hưng phấn vì ưng ý . Có mỗi mấy cái cây tưới mãi , đến nỗi bà cụ hàng xóm phải bảo : Nó sũng nước là chết đấy.
 Cái làng này rõ hay , bé xíu mà có hẳn một cái chợ riêng ,đã được ưu đãi mỹ mãn về thiên nhiên rồi - nằm trong hồ Trúc bạch ba bề bốn bên là nước , có cả nhà máy lọc nước cho cái hồ còn bé tẹo lại còn được ăn rẻ mà ngon . Người làng bán nhà đi đến mấy năm vẫn chăm chỉ về ăn sáng ,  đi đâu xa cũng mua hoa quả ở chợ làng- giá phải chăng mà vẫn đẹp ,ngon. Nhất là hoa , giá phải chăng mà vừa tươi vừa đẹp, đến gần trưa không bán hết các bà các chị qua mấy cửa hàng bán rẻ như cho vì thế một số bạn đến nhà Ong cứ sung sướng ví lúc nào cũng  thấy nhiều hoa ( Bé Tím còn sung sương hơn vì nghĩ nhà Ong không thuộc diện nghèo ).
 Chuyện Ong muốn kể là thế này : Sáng nào cũng có vài hàng hoa ở cửa nhà Ong, có chị ở phố khác đứng chọn hoa , thấy Ong đứng bên này đường gọi hơi to : U ơi sửa soạn bên ấy cho chị nhé! chị ấy quay nhìn Ong rồi lại nhìn cái người mà Ong gọi là u , quay qua quay lại mấy lần rồi bò ra mà cười - cái người mà Ong gọi đó tên là Dư - trông độ khoảng ngoài 30 một chút nhưng thực tế nàng đã 40 rồi , Ong giải thích vì cả  nhà con cháu  (nhà ong đông người làm ) gọi là u nên Ong gọi theo như kiểu u già ngày xưa ấy , chị ấy lại càng buồn cười vì u nhà tôi vừa cao ráo , gọn gàng mặc rõ đẹp mà Ong nói như là u già - Có thế thôi mà nhà Ong vui lắm, tự dưng ở đâu ra cái người hay thế , cả nhà vừa quý ,vừa nể , đã xinh lại còn chăm. Lụi cụi nhặt nhạnh cho Ong , chăm sóc cho cả nhà .
  Hay ghê lắm ấy , hết em trai cười , em gái còn bĩu môi : Ngần ấy năm làm mà chẳng thấy chị có gì . Không có gì là thế nào , Ong có đấy,   giàu ngầm đấy , ai nhỉ ? Ai đồng tình nói Ong không nghèo đi cho Ong đõ tủi thân ? Ong chờ đợi nhất ý kiến của bác TL đấy.
  Nói thế để những người bạn cũ sẽ ghé nhà và hò la với Ong , An Thảo ơi, Lan Man nhà tôi ơi, Ngài Cựu kính mến ơi, cô bé Hy Vọng, Núi thằn lằn, nàng Bảo Thương  và ..... Ong vui ghê ấy và nhớ mọi người ( nhưng mà không biết bao lâu mới lại có hứng thú như hôm nay để mà chăm chỉ qua nhà các bạn)
            Tạm thế.

Nghĩ

Em trai ruột mình luôn , phát biểu : buồn cười chị thật đấy - nghèo thế mà mải chơi . Chẳng hiểu là trách hay khen nữa . thêm : làm mãi mà chẳng để ra , nghỉ đi mỗi tháng em đưa 5-7 tr mà tiêu , không phải lo gì hết , cháu gái cần gì bảo cậu , cậu lo cho.
 Ơ hay số mình thế thật sao? Cứ như không cần rồi lại có gần như tất cả .Thầy phong thủy là bạn vong niên bảo : khôn bỏ m...ấy mà bảo dại.
Không ạ ! Tớ chả nghỉ , làm được đến đâu thì làm, giàu nghèo tớ chẳng biết nhưng tớ sống tự chủ , đỡ lão hóa.
 Vui từ hôm nay vì ngày mai mở tiệc. Tớ lại thích tụ tập , rồ một ít, một tẹo cho giống tớ ngày xưa .
 Ái chà ...vui, đi khắp các nhà đọc , nói vài câu....thích thật.
      Mai -   21 h  ngày 11 bạn bè , ai còn nhớ tớ qua nhà tớ chơi nhé!

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

MƯA XUÂN PHƠI PHỚI BAY.....

Tôi trườn  qua tháng  qua năm 
Tôi đi như mộng tôi thờ như không
Đã thản nhiên cả nét rầu
Để rồi nở lại nụ cười hoang sơ
Lòng băng tan - lại ước mơ
Ngày không còn loãng, lại dịu dàng gió xanh

            Mặt trời sáng- lóe lên góc nào?