Đã có ngày 11 cho tất cả các tháng , có ngày 1/6 là đặc biệt , chả nhẽ lại thêm ngày 5 hàng tháng , sống sướng quá khéo lại chẳng thèm chết , sống như cậu bé trường sinh ấy chứ ?
Còn mỗi ngày hôm nay , nhưng cũng chưa hết 5 tuần - thời gian thật ngắn thời gian sao dài .
Xem phim nghe nhạc , kiếm xiền , hì , đời . Mãi chưa hết buổi sáng , còn bao nhiêu việc chờ Ta ngày mai .
Hẹn bé Ngọc nhà Mạnh đọc trang kiếp nhân sinh của cô ấy nửa năm rồi mà chưa một lần để thời gian đọc , lúc xưa cũng yêu nàng và mê văn nàng lắm kia . Nào....
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011
Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011
Nàng của Anh - ...và nó cũng của Anh- thế thì Anh là ai ?
Nó kém Anh 4 tuổi , mới ít ngày Anh và nó thương nhau nhưng đã biết nhau hơi lâu để nhìn nhận về nhau một cách không chủ quan .
Nàng của Anh kém anh 7 tuổi , nàng ấy may mắn có với Anh hai công chúa mà đến giờ anh rất chăm chỉ mà nâng niu ,nàng đang ốm , người đàn ông tuyệt vời của nàng dù có chút mải mê với nó ( có thể vì nó còn sót chút quyến rũ để dâng tặng anh hay bị bùa gì đó ???) nhưng vẫn nhớ về sớm để chăm sóc người vợ kết tóc xe tơ - vậy là nàng Happy rồi.
Nó vẫn là đứa sống khá ảo tưởng , biết vậy mà nó lại thấy thú vị vì nó đủ may mắn và điều kiện để sống thế ( dù điều kiện cụ thể là tiền thì nó đâu có nhiều ), Anh cũng đọc Đời người mơ hồ mà , anh nghe nó kể nó thích nghề đạo diễn rồi mà , nó có thể hát nhiều kiểu - nước mắt nhạt nhòa mà hát về niềm đau và cả những yêu thương tốt đẹp , bắng nhắng trêu anh hát nghịch ngợm cả những bài tình cảm da diết nhất... Nó xin với đất trời để có với anh một thiên thần.
Nàng nói chuyện điện thoại với anh bằng giọng của người có quyền sở hữu , có thể đơn giản là nàng sở hữu đức lang quân như một tất nhiên ( không yếu, hì ), không như nó - nó ngoài rìa nên coi Anh như một ông Vua , dù ông vua ấy nó tôn kính bao nhiêu thì ông ta cứ mặc sức mà vui vẻ với cung tần mỹ nữ ,nó chẳng bận tâm - vì nó sẽ dễ dàng hơn trong việc bỏ lại tất cả mà đi đến nới hẻo lánh nhất chỉ ngồi im , chìm trong tĩnh lặng mà nhìn thấy nó và Anh những ngày tháng anh coi là bận rộn mà vẫn kè kè bên nhau , sẽ thấy rất rõ nó lăn qua bên thảm của anh đòi anh thưởng khi tập chả ra (cái quái ) gì , sẽ nghe rất rõ tiếng cười không ngưng nổi của cả hai anh em lúc trêu đùa nô giỡn như trẻ nhỏ .... sẽ nhìn rõ anh trong niềm đam mê rất nhẹ mà vô cùng quyến rũ , sẽ nhìn thấy anh khi anh thì thào : ghét Quỳnh thế . sẽ thấy anh bay với tốc độ x km /h để về ngay bên nó như một chàng trai...Ôi trời nó giỏi nhớ lắm đấy , anh đừng nhầm với cái cách nó sống đãng trí trên cái đời này nhé !
Anh có chọn nó làm dấu yêu của Anh không ???
Nàng của Anh kém anh 7 tuổi , nàng ấy may mắn có với Anh hai công chúa mà đến giờ anh rất chăm chỉ mà nâng niu ,nàng đang ốm , người đàn ông tuyệt vời của nàng dù có chút mải mê với nó ( có thể vì nó còn sót chút quyến rũ để dâng tặng anh hay bị bùa gì đó ???) nhưng vẫn nhớ về sớm để chăm sóc người vợ kết tóc xe tơ - vậy là nàng Happy rồi.
Nó vẫn là đứa sống khá ảo tưởng , biết vậy mà nó lại thấy thú vị vì nó đủ may mắn và điều kiện để sống thế ( dù điều kiện cụ thể là tiền thì nó đâu có nhiều ), Anh cũng đọc Đời người mơ hồ mà , anh nghe nó kể nó thích nghề đạo diễn rồi mà , nó có thể hát nhiều kiểu - nước mắt nhạt nhòa mà hát về niềm đau và cả những yêu thương tốt đẹp , bắng nhắng trêu anh hát nghịch ngợm cả những bài tình cảm da diết nhất... Nó xin với đất trời để có với anh một thiên thần.
Nàng nói chuyện điện thoại với anh bằng giọng của người có quyền sở hữu , có thể đơn giản là nàng sở hữu đức lang quân như một tất nhiên ( không yếu, hì ), không như nó - nó ngoài rìa nên coi Anh như một ông Vua , dù ông vua ấy nó tôn kính bao nhiêu thì ông ta cứ mặc sức mà vui vẻ với cung tần mỹ nữ ,nó chẳng bận tâm - vì nó sẽ dễ dàng hơn trong việc bỏ lại tất cả mà đi đến nới hẻo lánh nhất chỉ ngồi im , chìm trong tĩnh lặng mà nhìn thấy nó và Anh những ngày tháng anh coi là bận rộn mà vẫn kè kè bên nhau , sẽ thấy rất rõ nó lăn qua bên thảm của anh đòi anh thưởng khi tập chả ra (cái quái ) gì , sẽ nghe rất rõ tiếng cười không ngưng nổi của cả hai anh em lúc trêu đùa nô giỡn như trẻ nhỏ .... sẽ nhìn rõ anh trong niềm đam mê rất nhẹ mà vô cùng quyến rũ , sẽ nhìn thấy anh khi anh thì thào : ghét Quỳnh thế . sẽ thấy anh bay với tốc độ x km /h để về ngay bên nó như một chàng trai...Ôi trời nó giỏi nhớ lắm đấy , anh đừng nhầm với cái cách nó sống đãng trí trên cái đời này nhé !
Anh có chọn nó làm dấu yêu của Anh không ???
Mùa đông này ....cứ đến bên hiên đi
Em của Anh mùa hè còn phải quàng khăn mỏng , mùa đông thì cả đống khăn , có cái như cái chăn con , Anh sẽ là cái khăn ấm nhất của nó Anh nhé !
Trước nó muốn vào miền trong sống , đầu tiên là Đà nẵng vì em trai út có kế hoạch làm ăn trong ấy , cậu bị phổi , chị thì xương khớp hy vọng nắng ấm sẽ khỏe hơn. Rồi thích vào SG vì bạn bè làm báo , dạy học , viết lách mong nó đem vào và đặt OR HN lấy chỗ tập trung cho các miền về và lấy chỗ ăn ở giúp bọn sinh viên . Cũng thích vào vì có người bạn lớn coi nó như con gái bảo xây nhà xong sẽ đón nó vào.Rồi đặt tiền thuê đất ở ĐL để làm trang trại , hớn hở với khu vườn vài ngàn bông hoa với đủ sắc màu- tất nhiên là sẽ cùng chàng tiều phu LĐ nuôi gà vườn , heo rừng và sẽ cùng bè bạn thực hiện kế hoạch dài hơi là lập trại dưỡng lão , sẽ vất vả chút nhưng bè bạn tin Ong có tay nuôi người mọi việc sẽ hanh thông ( vốn liếng quan trọng thì đã có người khác , công việc cần những người tận tụy thì tin tưởng ở nó ). Rồi..
Mơ ước có nhà trẻ tư thục để tuyển các cháu xinh đẹp và thông minh mà nuôi và ngắm và cưng.... khi bé Lê học xong sư phạm - giờ con muốn thi quản lý văn hóa , con bé này hay vẫn luôn biết mẹ muốn gì , may mắn là công sức mẹ tỉ mẩn vun trồng và tố chất con có sẽ không khó để con cũng đi trong đời theo cách con muốn ( PR cho bà mẹ hội tụ những tố chất lành - MẸ - CÔ GIÁO - kiêm BÁC SĨ riêng, kaka).
Mơ ước vứt hết nỗi lo cơm áo , gạo tiền để mà viết về những yêu thương , những uẩn khúc , những ...của đời nhiều con người - nhưng chả quẳng gánh lo đi thì vẫn là kẻ chủ quan vui sống rồi , giờ may mắn tự dưng cơ thể không muốn nạp tạp chất , con thì có hẳn 2 cậu ,1 dì , bà ngoại vừa cưng vừa nể vì con bé mà mà đã biết điều , biết kiếm tiền lại xinh cho cả nhà ngoại mừng.
Mơ tránh rét ở nơi khác thì đã có Anh ấm đển kinh ngạc rồi. Anh còn hội tụ đủ những khát khao của nó nữa - chồng cũ chả bảo nó phải lấy 5 chồng thì vừa đấy thôi , anh ta nhường người khác mọi chuyện nhưng giữ nó làm VỢ , mà nó thì ghê tởm cái thân phận đàn bà sinh ra chỉ để làm vợ đến thế .
Còn thiếu một khu vườn đủ yên tĩnh nữa , có thể làm vườn treo mà , giờ thì phải chọn nhà chú Hiến hay An trà đây ? Hôm nay mùng 5 rồi Anh và nó có thể làm gì cho cái đầy tháng "sự kiện" may mắn của nó nhỉ ? Hôm nay nó vẫn còn quyền đạo diễn , ngày mai anh được hay là bị ủn cho trọng trách ấy , Anh có muốn làm không ???
Trước nó muốn vào miền trong sống , đầu tiên là Đà nẵng vì em trai út có kế hoạch làm ăn trong ấy , cậu bị phổi , chị thì xương khớp hy vọng nắng ấm sẽ khỏe hơn. Rồi thích vào SG vì bạn bè làm báo , dạy học , viết lách mong nó đem vào và đặt OR HN lấy chỗ tập trung cho các miền về và lấy chỗ ăn ở giúp bọn sinh viên . Cũng thích vào vì có người bạn lớn coi nó như con gái bảo xây nhà xong sẽ đón nó vào.Rồi đặt tiền thuê đất ở ĐL để làm trang trại , hớn hở với khu vườn vài ngàn bông hoa với đủ sắc màu- tất nhiên là sẽ cùng chàng tiều phu LĐ nuôi gà vườn , heo rừng và sẽ cùng bè bạn thực hiện kế hoạch dài hơi là lập trại dưỡng lão , sẽ vất vả chút nhưng bè bạn tin Ong có tay nuôi người mọi việc sẽ hanh thông ( vốn liếng quan trọng thì đã có người khác , công việc cần những người tận tụy thì tin tưởng ở nó ). Rồi..
Mơ ước có nhà trẻ tư thục để tuyển các cháu xinh đẹp và thông minh mà nuôi và ngắm và cưng.... khi bé Lê học xong sư phạm - giờ con muốn thi quản lý văn hóa , con bé này hay vẫn luôn biết mẹ muốn gì , may mắn là công sức mẹ tỉ mẩn vun trồng và tố chất con có sẽ không khó để con cũng đi trong đời theo cách con muốn ( PR cho bà mẹ hội tụ những tố chất lành - MẸ - CÔ GIÁO - kiêm BÁC SĨ riêng, kaka).
Mơ ước vứt hết nỗi lo cơm áo , gạo tiền để mà viết về những yêu thương , những uẩn khúc , những ...của đời nhiều con người - nhưng chả quẳng gánh lo đi thì vẫn là kẻ chủ quan vui sống rồi , giờ may mắn tự dưng cơ thể không muốn nạp tạp chất , con thì có hẳn 2 cậu ,1 dì , bà ngoại vừa cưng vừa nể vì con bé mà mà đã biết điều , biết kiếm tiền lại xinh cho cả nhà ngoại mừng.
Mơ tránh rét ở nơi khác thì đã có Anh ấm đển kinh ngạc rồi. Anh còn hội tụ đủ những khát khao của nó nữa - chồng cũ chả bảo nó phải lấy 5 chồng thì vừa đấy thôi , anh ta nhường người khác mọi chuyện nhưng giữ nó làm VỢ , mà nó thì ghê tởm cái thân phận đàn bà sinh ra chỉ để làm vợ đến thế .
Còn thiếu một khu vườn đủ yên tĩnh nữa , có thể làm vườn treo mà , giờ thì phải chọn nhà chú Hiến hay An trà đây ? Hôm nay mùng 5 rồi Anh và nó có thể làm gì cho cái đầy tháng "sự kiện" may mắn của nó nhỉ ? Hôm nay nó vẫn còn quyền đạo diễn , ngày mai anh được hay là bị ủn cho trọng trách ấy , Anh có muốn làm không ???
4.10
Mỏi quá , em đi ngủ đây .
Ôm cả khuôn mặt Anh và giấc mơ vào lòng - giấc ngủ sẽ sâu.
Em chả dám nói gì với cô bé vợ Anh , nhưng mong cô ấy mau khỏe .
Cô ấy khỏe anh không phải lo nhiều
không phải lo nhiều anh sẽ khỏe
Anh khỏe Q và con được nhờ
hết một vòng tròn
MÀ ĐỜI CÓ BAO VÒNG TRÒN ?
Ôm cả khuôn mặt Anh và giấc mơ vào lòng - giấc ngủ sẽ sâu.
Em chả dám nói gì với cô bé vợ Anh , nhưng mong cô ấy mau khỏe .
Cô ấy khỏe anh không phải lo nhiều
không phải lo nhiều anh sẽ khỏe
Anh khỏe Q và con được nhờ
hết một vòng tròn
MÀ ĐỜI CÓ BAO VÒNG TRÒN ?
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011
Hà nội không chật
Hà nội quá rộng lớn với cái đứa quá ít ra đường như mình , lại còn như xa lạ khi mình ở góc phố Trúc bạch đến 14 năm mà cách 2 nhà hàng xóm không biết mình là đứa nào , đến khi chuyển nhà vào làng thuê nhà bám trụ để được sớm sớm loăng quăng ra hồ mọi người chỉ gọi : dâu nhà ông đồng , rồi sau ở ngay trong hòn đảo tuyệt vời này bước nửa bước ra hồ thì lại cứ ru rú trong nhà , tha thẩn trên sân thượng quán trà nhỏ với cây và hoa chả thiết gì xung quanh.
Hôm nay theo thầy ra sân bóng , đi sớm - đường thì vắng nhưng dân tình đi bộ rõ đông , ngạc nhiên như ở xa về đất thánh .
Đường vắng chạy xe ào ào ( thầy hay bảo chạy 81 hay 82 km/h?) , dễ chịu thật là dễ chịu , cái tội không chịu đội mũ bảo hiểm ra đường đáng phạt lắm nhưng đội mũ là đau đầu , thầy bảo cứ để trong túi 7 tr thì không phải đội - OK - vừa may nhặt được đúng 7 tr thế là bon bon sung sướng vì không phải đội mũ , mà cái đời này bao chuyện hệ trọng nói không được thế này , không được thế kia mà vẫn cứ làm đấy thôi ( chỗ này cùn quá thế nào em LM cũng la chị Hai hư cho mà xem ).
Ra sân tập từ đầu từ cách cầm vợt - thú vị ngay cả chỉ được làm chân nhặt bóng , hoàng lan thơm nhẹ nhàng , chạy vài vòng mà hít không khí vừa sạch vừa thơm - buổi sáng mỹ mãn .
Mọi người trêu thầy có trò đi theo nên chơi toàn thua làm đồng đội đen lây , không thể thế chứ thầy mình hay lắm , bản lĩnh mà chẳng qua là hôm nay không may tay mấy thôi , về trước đi lễ với các cụ trong làng , vẫn thắc mắc thầy có bớt đen .
Đi thôi - cái tên Ong rừng hợp thật - Bay thôi .
Mà thầy nói : con ong hay lắm - mùa đông cả đàn quây ủ ấm cho ong chúa -
Hôm nay theo thầy ra sân bóng , đi sớm - đường thì vắng nhưng dân tình đi bộ rõ đông , ngạc nhiên như ở xa về đất thánh .
Đường vắng chạy xe ào ào ( thầy hay bảo chạy 81 hay 82 km/h?) , dễ chịu thật là dễ chịu , cái tội không chịu đội mũ bảo hiểm ra đường đáng phạt lắm nhưng đội mũ là đau đầu , thầy bảo cứ để trong túi 7 tr thì không phải đội - OK - vừa may nhặt được đúng 7 tr thế là bon bon sung sướng vì không phải đội mũ , mà cái đời này bao chuyện hệ trọng nói không được thế này , không được thế kia mà vẫn cứ làm đấy thôi ( chỗ này cùn quá thế nào em LM cũng la chị Hai hư cho mà xem ).
Ra sân tập từ đầu từ cách cầm vợt - thú vị ngay cả chỉ được làm chân nhặt bóng , hoàng lan thơm nhẹ nhàng , chạy vài vòng mà hít không khí vừa sạch vừa thơm - buổi sáng mỹ mãn .
Mọi người trêu thầy có trò đi theo nên chơi toàn thua làm đồng đội đen lây , không thể thế chứ thầy mình hay lắm , bản lĩnh mà chẳng qua là hôm nay không may tay mấy thôi , về trước đi lễ với các cụ trong làng , vẫn thắc mắc thầy có bớt đen .
Đi thôi - cái tên Ong rừng hợp thật - Bay thôi .
Mà thầy nói : con ong hay lắm - mùa đông cả đàn quây ủ ấm cho ong chúa -
3.10
Vẫn gần như quấn quít cả ngày - phục chúng mình thật đấy.
Đôi lúc em nghĩ mình quá đáng , tồi nữa nhưng lại thấy mình biết điều ghê lắm . ví dụ chuyện chúng mình khi thích nhau một cách thái quá khi đã biết nhau mấy năm , nếu gọi là YÊU cho đúng nghĩa thì cũng có vẻ đúng , đang thương yêu ngọt ngào em đã nghĩ cách xa Anh để không ai phải khổ , Trời thử - hay đầy đọa thì cũng phải chịu , em làm anh chán chẳng hạn mà Anh thì nhân hậu thế đời nào anh nỡ bỏ em , chi bằng ta chấm dứt lúc đang mặn nồng có khi lại nhớ nhau suốt quãng đời còn lại ấy chứ !?Em sẽ chủ động làm Anh thấy em đáng ghét ( dễ hơn là Anh ngó em suốt bao năm giờ mới ĐÀNH chạm vào và giả vờ nói thích em ), thể nào rồi anh cũng sẽ ghét , nhưng ước gì Anh nói : GHÉT Q QUÁ như trong lúc đam mê , lúc ngọt lịm trong nhau.
Mới lại anh mà ghét thật thì mỗi sáng em ngóng ai ,mỗi trưa ,chiều , tối em hít hà ai cho hết khổ . Chẳng tàu hỏa chở ma rơi xuống sông thì cũng tay nhặt lá ,chân đá ống bơ thêm mồm lẩm bẩm :
Em là cỏ nhưng em đâu có dại
Không là hương mà cơ thể thơm hương
Yoga chạm tới đích vô thường
Sao lại hỏi " thuận Thiên ' là sự kiện!
Lẩm bẩm chán lại réo tên tác giả có mà cục 2 cũng chả giải mà được , cục 2 cũng chả giúp bác sĩ hiểu vấn đề mà chữa lành cho bệnh nhân .
Chả dại mà thế , phí chết xừ .
Hay sáng mai anh cũng chơi đến 6h45 rồi về đi chùa với em - chia sẻ mọi thứ với nhau há chẳng tuyệt sao ?Mà coi em bé bỏng chiều em chút - nhỡ mai ngày chẳng còn em muốn chiều cũng chả có em mà chiều ấy chứ - Anh , đi với em nhớ , đem máy ảnh đi mà chụp Trời , chụp đất , chụp những giờ phút cùng được sống với nhau bằng cả trái tim mình.
ĐI NÀO...................
Đôi lúc em nghĩ mình quá đáng , tồi nữa nhưng lại thấy mình biết điều ghê lắm . ví dụ chuyện chúng mình khi thích nhau một cách thái quá khi đã biết nhau mấy năm , nếu gọi là YÊU cho đúng nghĩa thì cũng có vẻ đúng , đang thương yêu ngọt ngào em đã nghĩ cách xa Anh để không ai phải khổ , Trời thử - hay đầy đọa thì cũng phải chịu , em làm anh chán chẳng hạn mà Anh thì nhân hậu thế đời nào anh nỡ bỏ em , chi bằng ta chấm dứt lúc đang mặn nồng có khi lại nhớ nhau suốt quãng đời còn lại ấy chứ !?Em sẽ chủ động làm Anh thấy em đáng ghét ( dễ hơn là Anh ngó em suốt bao năm giờ mới ĐÀNH chạm vào và giả vờ nói thích em ), thể nào rồi anh cũng sẽ ghét , nhưng ước gì Anh nói : GHÉT Q QUÁ như trong lúc đam mê , lúc ngọt lịm trong nhau.
Mới lại anh mà ghét thật thì mỗi sáng em ngóng ai ,mỗi trưa ,chiều , tối em hít hà ai cho hết khổ . Chẳng tàu hỏa chở ma rơi xuống sông thì cũng tay nhặt lá ,chân đá ống bơ thêm mồm lẩm bẩm :
Em là cỏ nhưng em đâu có dại
Không là hương mà cơ thể thơm hương
Yoga chạm tới đích vô thường
Sao lại hỏi " thuận Thiên ' là sự kiện!
Lẩm bẩm chán lại réo tên tác giả có mà cục 2 cũng chả giải mà được , cục 2 cũng chả giúp bác sĩ hiểu vấn đề mà chữa lành cho bệnh nhân .
Chả dại mà thế , phí chết xừ .
Hay sáng mai anh cũng chơi đến 6h45 rồi về đi chùa với em - chia sẻ mọi thứ với nhau há chẳng tuyệt sao ?Mà coi em bé bỏng chiều em chút - nhỡ mai ngày chẳng còn em muốn chiều cũng chả có em mà chiều ấy chứ - Anh , đi với em nhớ , đem máy ảnh đi mà chụp Trời , chụp đất , chụp những giờ phút cùng được sống với nhau bằng cả trái tim mình.
ĐI NÀO...................
Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011
Anh kính yêu, hôm nay là...
Em đi ngủ sớm đây , sáng mai mình tập sớm nhỉ ? nếu đêm hay gần sáng anh đọc những dòng này thì gửi vài chữ cho em nhé , anh gửi thôi , em không trả lời vì như thế khó cho Anh.
Gặp được nhau rồi , yêu nhau tuyệt thế , em chả dại mà từ biệt Anh ,chỉ hơi lo thôi- vẫn là lo mình không xứng đáng với tình cảm của Anh .
Em phục Anh vì Anh sống thật tích cực , dìu em Tuấn nhé !
Chỉ vì sáng nay không được chạm vào anh mà ý nghĩ đã làm em nhợt nhạt cả người ...
Gặp được nhau rồi , yêu nhau tuyệt thế , em chả dại mà từ biệt Anh ,chỉ hơi lo thôi- vẫn là lo mình không xứng đáng với tình cảm của Anh .
Em phục Anh vì Anh sống thật tích cực , dìu em Tuấn nhé !
Chỉ vì sáng nay không được chạm vào anh mà ý nghĩ đã làm em nhợt nhạt cả người ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)