Cụ bảo: Không chiều"Vong" thì "Vong" sẽ hành cho lên bờ xuống ruộng- khi mình hỏi chiều như chiều vong là sao- Cụ bao giờ cũng sáng suốt, tin Cụ nên mình giành thời giờ ngẫm nghĩ,thấu tình lại đạt lý thì khó lắm nhưng rõ ràng có để tâm để tìm hiểu.
Mình to đùng và èo uột, em nhỏ bé và dẻo dai, đường dài hai vợ chồng em toàn nói dối số km phải đi, hôm tách đàn đi một mình xe khách mới biết gần trăm cây em bảo sự thật là gần hai trăm cây, ở nhà đi đâu đến chục cây số với mình đã là quá xa, Tây nguyên rộng quá cứ trèo lên xe đi là toàn trên trăm cây số, sợ thật- say xe ở nhà thì nghỉ mấy ngày mới lại sức - đi ăn Tết xa cứ cười tươi mà mệt muốn xỉu. Tách được cái vong ra hai vợ chồng em đi cả ngàn cây số ra Bắc,trên đường đi chủ đề chính vẫn là xót xa chị là lo ngay ngáy mong chị vui nỗi lo lây sang cả chồng em, em thế mà chồng lo cho em một thì thắc thỏm bạn em hai, vong này thật tệ- nhưng vong biết thì cảm động vì sự yêu thương đồng thời cũng áy náy lắm. Biết áy náy, biết xấu hổ vì sự kém cỏi của mình,có hướng tới tu sửa- có vẻ nên xếp vong này tạm vào loại vong lành?
Vong chỉ biết nghĩ đến cảm xúc bản thân, vong thật lắm nhưng đôi lúc cần diễn thì vong lại dựa vào sự thật mà bẻ lái, tinh vi lắm nên không nhiều người nhận ra, chả có gì ghê gớm nhưng đôi lúc vong biết cũng có chút gì như giả trá, như kiểu hoà mình với vai diễn trên sân khấu - hết giờ sực tỉnh vỗ tay lẹt đẹt và ra về,thế là vong này được xếp vào loại vong tồi- vong tồi thì nên TIỄN VONG thôi,hết Tết rồi.
Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014
Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014
Ảo tưởng
Thầy tôi bảo:Bọn văn sĩ đáng được xuống địa ngục khi chết vì làm con người ảo tưởng, còn tụi sĩ ( một loạt) mà trò ngưỡng mộ thì chẳng qua huân tập nhiều nso thành nghề thôi mà- đó là lúc giải lao vui chút - một cách phê bình nhẹ nhàng.
Tự thấy: tôi là người chân thành nhất hành tinh và ảo tưởng nhất trần gian.
Đọc khá nhiều và nhớ được quá ít nhưng rõ ràng sách vở văn chưong đã chi phối gần hết cuộc đơi tôi, vài cuón sách để dẫn tôi đến với những người bạn để khi bất kỳ đói no,vui hay bất hạnh tôi vẫn nhơn nhơn cãi rằng: ĐỜI KHÔNG HẲN LÀ BỂ KHỔ,toàn cãi nhăng cãi cuội chứ chả biết nói có đầu có đũa, kiểu sống thục mạng chưa để ý đến ngày mai chứ đừng nói ngày kia.
1- BA NGƯỜI BẠN- chỉ nhớ là văn học Đức, tìm hoài chưa thấy tái bản, còn cuốn ở nhà thì nát rồi đọc cùng thời với Câu chuyện tình yêu- hết phứt tuổi trẻ
2- ĐI TÊ CON CỦA NGƯỜI ĐỜI- hặm hụi chiêm nghiệm sắp hết phần cơm rồi thích mà buông xuôi.
3- ĐÈN KHÔNG HẮT BÓNG- lâu rồi mới thấy có được người hơn mình nhiều bậc mà vẫn thấy đồng cảm.
Cho hết tủ sách, bị gậy lên đường với mấy cuốn thầy gửi cho - toàn nói đến nghiệp với nhân quả- đọc hoài nó vẫn không vào,chẳng nhẽ tự nhận thêm mình thiểu năng trí tuệ- buồn quá, ngồi thiền toàn nhớ bạn blog rồi bạn thiền cứ lần lượt người này người kia lướt qua, bao giờ tinh tấn được chứ!
Tự thấy: tôi là người chân thành nhất hành tinh và ảo tưởng nhất trần gian.
Đọc khá nhiều và nhớ được quá ít nhưng rõ ràng sách vở văn chưong đã chi phối gần hết cuộc đơi tôi, vài cuón sách để dẫn tôi đến với những người bạn để khi bất kỳ đói no,vui hay bất hạnh tôi vẫn nhơn nhơn cãi rằng: ĐỜI KHÔNG HẲN LÀ BỂ KHỔ,toàn cãi nhăng cãi cuội chứ chả biết nói có đầu có đũa, kiểu sống thục mạng chưa để ý đến ngày mai chứ đừng nói ngày kia.
1- BA NGƯỜI BẠN- chỉ nhớ là văn học Đức, tìm hoài chưa thấy tái bản, còn cuốn ở nhà thì nát rồi đọc cùng thời với Câu chuyện tình yêu- hết phứt tuổi trẻ
2- ĐI TÊ CON CỦA NGƯỜI ĐỜI- hặm hụi chiêm nghiệm sắp hết phần cơm rồi thích mà buông xuôi.
3- ĐÈN KHÔNG HẮT BÓNG- lâu rồi mới thấy có được người hơn mình nhiều bậc mà vẫn thấy đồng cảm.
Cho hết tủ sách, bị gậy lên đường với mấy cuốn thầy gửi cho - toàn nói đến nghiệp với nhân quả- đọc hoài nó vẫn không vào,chẳng nhẽ tự nhận thêm mình thiểu năng trí tuệ- buồn quá, ngồi thiền toàn nhớ bạn blog rồi bạn thiền cứ lần lượt người này người kia lướt qua, bao giờ tinh tấn được chứ!
Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014
HÀNG "KHỦNG"
Em trai sát tôi người đã đang và sẽ nuôi sống tôi đến một ngày nào đó, ngày tôi không còn tồn tại thân xác này trên cõi đời này hết sức lo lắng nhất là gần Tết tôi ra một quyết định quan trọng,sắp xếp chán chê đến ngày cần quyết định lại thuận vô cùng,và: ba lô túi xách to đùng tôi lên đường- lại còn véo von hát nữa cơ đấy. Em trai lo lắng bởi dăm lần bảy lượt lúc thì từ xa lúc thì từ gần, lúc thì nhờ người"do thám" xem tôi đang làm cái trò gì.Có lần kỳ công đưa tập tiền xanh nói tôi mua vé bay mời người dẫn đường của tôi từ Sài gòn ra để xem mặt,xem tiếng ,xem kiến thức ....xem....khi bạn tôi ra em có cố gắng gặp vài lần( là người kinh doanh cậu ấy quý thời giờ như kim cương),còn bạn bạn lớn của tôi một công đôi việc có mặt kịp thời để trò chuyện với em tôi. Sau mấy lần đó, đa phần em tôi đặt câu hỏi và người trả lời không sót câu nào bằng cả thực tiễn đã được kiểm chứng và tư duy khoa học, sau cùng em kết luận: Hàng khủng chị ạ- nhưng không phải cạ của em, nói giải thoát thì dễ hơn giải quyết chị nhỉ! Câu nói mà tôi nghĩ gần gũi ấy hoá ra không hẳn thế. Ý em sau này khi trò chuyện tôi hiểu giải thoát thì xoàng, giải quyết cho cuộc sống tốt đẹp hài hoà ngay mới khó, từ đó hai chị em không hề "đàm đạo" nữa dù từ nhỏ bất kỳ cuốn sách nào sưu tầm được cũng cùng đọc cùng bàn,thậm chí muốn nói gì với nhau phải nhờ người thứ ba,bất đắc dĩ mới điện thoại cho chị dù tài khoản của tôi hàng tháng đúng ngày vẫn có số dư cần thiết để tôi lang thang và luyên thuyên.
Tết này tôi đi chơi được vài nơi, lúc đầu có bạn về sau độc hành, tự tôi lựa chọn dù vợ chồng bạn chiều như chiều Vong( mà câu này ai thấu thì giải thích hộ, chứ tôi chỉ hiểu sơ sơ thôi).
Với tôi "hàng khủng" đơn giản chỉ là mấy bạn gái chơi blog thôi,chắc vì nó gần gũi và đúng cạ. Đã có lần thấy gặp Minh chủ là một bác trai nhưng tự thấy mình không xứng đáng nên rút quân êm đẹp.
Thực tế ai mà chả là hàng khủng chứ- với ai đó.
Tết này tôi đi chơi được vài nơi, lúc đầu có bạn về sau độc hành, tự tôi lựa chọn dù vợ chồng bạn chiều như chiều Vong( mà câu này ai thấu thì giải thích hộ, chứ tôi chỉ hiểu sơ sơ thôi).
Với tôi "hàng khủng" đơn giản chỉ là mấy bạn gái chơi blog thôi,chắc vì nó gần gũi và đúng cạ. Đã có lần thấy gặp Minh chủ là một bác trai nhưng tự thấy mình không xứng đáng nên rút quân êm đẹp.
Thực tế ai mà chả là hàng khủng chứ- với ai đó.
Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014
BẠN MỚI
Bạn mới đến trường- Hãy còn nhút nhát - Em dạy bạn hát- Rủ bạn cùng chơi- Cô thấy cô cừoi - Cô khen đoàn kết. Chẳng biết mình có nhớ đúng lời bài hát trẻ con ấy không.
Lớp học ít thì ba mươi nhiều thì năm mươi cháu,tụi bé xíu ấy đã biết chọn bạn cho mình,cái hay là chúng vô tư. Chúng vô tư hay vì chúng còn nhỏ chưa thể có kinh nghiệm tối thiểu để chọn bạn nên trực giác được phát huy,chẳng biết nữa.
Mình vẫn giữ nguyên thiện cảm với các nhà văn nữ( miền Bắc- vì phía Nam mình chưa được đọc và kịp ngưỡng mộ ai đó,chắc là không được chỉ lối đưa đường rồi) chì quen và thích một số nường trong Nam thuộc làng blog thôi. Nhớ từ lúc còn trẻ,thích Đàm thị lam Luyến, nhà thơ nữ này không biết viết được những gì,khéo bài duy nhất của bà mình biết vì nó quá nổi và do mình thích nên nhở và vận dụng hết sức tuỳ hứng. EM ĐẦY NGỘ NHẬN NHƯ TÔI- CŨNG YÊU CHÍ CHẾT CÁI NGƯỜI MÌNH YÊU- CŨNG TÌM NHỮNG LỐI PHONG RÊU- ĐỂ RỒI BƯỚC TRẬT BƯỚC TRÈO UỔNG CÔNG, mình cải hai chữ cuối ĐỂ RỒI BỨC TRẬT BƯỚC TRÈO HÒNG VUI- nhà bạn Sỏi có giọng mai mỉa đáng mến thế này: tưởng Ong học gì chứ học sửa chữa văn chương thì....
Mẹ mình bảo: con này bị ma dẫn lối quỷ đưa đường rồi,chắc phải thương mình nhều lắm nên lo lắng mà thốt ra vậy. Thấy mình thay đổi hẳn,thực ra mình vẫn thế nhưng thái độ kiên quyết trước việc nhà hàng của em trai giết mổ gà vịt và các loại thú rừng quá nhiều,nhất là cuối năm đông khách. Bạn bè họ hàng anh em lúc đầu ngạc nhiên khi mình từ chối những cuộc ăn nhậu,tụ tập hàng tuần là thú vui bao năm của mình,sau thì dè bỉu vì mình cương quyết không tham gia dù cuộc ấy quan trọng với dòng họ mà mình là gái nhưng vốn rất tích cực nhiệt tình,rồi lên tiếng dạy dỗ mắng mỏ vì dám bỏ con vào núi mỗi tháng mười mấy ngày,chẳng cả quan tâm đến mẹ già ngoài cứ gặp là khuyên nhủ mẹ ăn chay và ngày rằm hay mùng một bớt cúng bằng thịt gà( thường thì ngày tuần sẽ có từ 5-7 con gà bị làm đồ cúng). Rồi bản thân các anh,các bác họ hàng dùng xe công tiện đường đi đám cưới vứt mình vào thiền viện cho Ni, trêu chọc: yên tâm vì nơi ấy không có Tăng đoàn. Rồi......
Rồi giờ này mình ngồi đây viết đôi dòng vì hôm nay lưng đau khó ngủ( mình hồi này như gà,ngủ sớm và dạy rất sớm)
Vậy - cái gì đến sẽ đến, tin vào luật nhân quả và luân hồi thì chỉ biết cố gắng chăm chỉ học và hành,hành thì chăm được chứ học thì quả là hạn chế,trí tuệ cứ rối,cứ ù ù cạc cạc,phải nỗ lực hơn thôi.
Có anh người chịu nghe mình hân hoan đọc những bài thơ mình thích( ai cũng biết mình không yêu thơ)thế là vui lắm, thế là thấy đủ quá rồi. Tất cả sự chuẩn bị công phu đang được đền đáp,có kiên quyết đi con đường mình chọn được không cũng cần có một bản lĩnh vững vàng ngoài niềm tin tuyệt đối khi có đủ các điều kiện cần thiết, thậm chí với mình là hiếm hoi và cao đẹp mà trong mắt người đời là khùng hoặc hết sức ngu ngốc.
Có được đọc về Vũ trụ,tiểu Vũ trụ......nhưng bây giờ gặp bạn,tôi hân hoan lắm- như là có đồng minh trong khi tôi luôn khát thèm tri kỷ
Lớp học ít thì ba mươi nhiều thì năm mươi cháu,tụi bé xíu ấy đã biết chọn bạn cho mình,cái hay là chúng vô tư. Chúng vô tư hay vì chúng còn nhỏ chưa thể có kinh nghiệm tối thiểu để chọn bạn nên trực giác được phát huy,chẳng biết nữa.
Mình vẫn giữ nguyên thiện cảm với các nhà văn nữ( miền Bắc- vì phía Nam mình chưa được đọc và kịp ngưỡng mộ ai đó,chắc là không được chỉ lối đưa đường rồi) chì quen và thích một số nường trong Nam thuộc làng blog thôi. Nhớ từ lúc còn trẻ,thích Đàm thị lam Luyến, nhà thơ nữ này không biết viết được những gì,khéo bài duy nhất của bà mình biết vì nó quá nổi và do mình thích nên nhở và vận dụng hết sức tuỳ hứng. EM ĐẦY NGỘ NHẬN NHƯ TÔI- CŨNG YÊU CHÍ CHẾT CÁI NGƯỜI MÌNH YÊU- CŨNG TÌM NHỮNG LỐI PHONG RÊU- ĐỂ RỒI BƯỚC TRẬT BƯỚC TRÈO UỔNG CÔNG, mình cải hai chữ cuối ĐỂ RỒI BỨC TRẬT BƯỚC TRÈO HÒNG VUI- nhà bạn Sỏi có giọng mai mỉa đáng mến thế này: tưởng Ong học gì chứ học sửa chữa văn chương thì....
Mẹ mình bảo: con này bị ma dẫn lối quỷ đưa đường rồi,chắc phải thương mình nhều lắm nên lo lắng mà thốt ra vậy. Thấy mình thay đổi hẳn,thực ra mình vẫn thế nhưng thái độ kiên quyết trước việc nhà hàng của em trai giết mổ gà vịt và các loại thú rừng quá nhiều,nhất là cuối năm đông khách. Bạn bè họ hàng anh em lúc đầu ngạc nhiên khi mình từ chối những cuộc ăn nhậu,tụ tập hàng tuần là thú vui bao năm của mình,sau thì dè bỉu vì mình cương quyết không tham gia dù cuộc ấy quan trọng với dòng họ mà mình là gái nhưng vốn rất tích cực nhiệt tình,rồi lên tiếng dạy dỗ mắng mỏ vì dám bỏ con vào núi mỗi tháng mười mấy ngày,chẳng cả quan tâm đến mẹ già ngoài cứ gặp là khuyên nhủ mẹ ăn chay và ngày rằm hay mùng một bớt cúng bằng thịt gà( thường thì ngày tuần sẽ có từ 5-7 con gà bị làm đồ cúng). Rồi bản thân các anh,các bác họ hàng dùng xe công tiện đường đi đám cưới vứt mình vào thiền viện cho Ni, trêu chọc: yên tâm vì nơi ấy không có Tăng đoàn. Rồi......
Rồi giờ này mình ngồi đây viết đôi dòng vì hôm nay lưng đau khó ngủ( mình hồi này như gà,ngủ sớm và dạy rất sớm)
Vậy - cái gì đến sẽ đến, tin vào luật nhân quả và luân hồi thì chỉ biết cố gắng chăm chỉ học và hành,hành thì chăm được chứ học thì quả là hạn chế,trí tuệ cứ rối,cứ ù ù cạc cạc,phải nỗ lực hơn thôi.
Có anh người chịu nghe mình hân hoan đọc những bài thơ mình thích( ai cũng biết mình không yêu thơ)thế là vui lắm, thế là thấy đủ quá rồi. Tất cả sự chuẩn bị công phu đang được đền đáp,có kiên quyết đi con đường mình chọn được không cũng cần có một bản lĩnh vững vàng ngoài niềm tin tuyệt đối khi có đủ các điều kiện cần thiết, thậm chí với mình là hiếm hoi và cao đẹp mà trong mắt người đời là khùng hoặc hết sức ngu ngốc.
Có được đọc về Vũ trụ,tiểu Vũ trụ......nhưng bây giờ gặp bạn,tôi hân hoan lắm- như là có đồng minh trong khi tôi luôn khát thèm tri kỷ
Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014
MƯỢN HỒN
Bài thơ không dài nhưng để chép thì không nhanh,khéo chép xong cảm xúc đi mất, mà copy thì không biết cách. Nhặt một đoạn- sung sướng.
KẺ LÁI THUYỀN VUI SƯỚNG VÌ KHÔNG CÒN PHẢI CHÈO LÁI NỮA
CÁNH BUỒM ĐÃ RÁCH
CỘT BUỒM ĐÃ GẪY
BƠI CHÈO ĐÃ TRÔI
BÁNH LÁI ĐÃ VỠ.
Chép nữa, lộn xộn không thứ tự:
BÊN TRÁI MỜ MỊT
BÊN PHẢI MỊT MỜ
TRƯỚC MẶT SẼ LÀ ÁNH SÁNG
PHÍA SAU BẾN BỜ LÙI LẠI
SÓNG BIỂN VẪN HUNG DỮ TRÀO DÂNG.
Chép một đoạn,hưởng đủ chẳng thể bình.
KẺ LÁI THUYỀN VUI SƯỚNG VÌ KHÔNG CÒN PHẢI CHÈO LÁI NỮA
CÁNH BUỒM ĐÃ RÁCH
CỘT BUỒM ĐÃ GẪY
BƠI CHÈO ĐÃ TRÔI
BÁNH LÁI ĐÃ VỠ.
Chép nữa, lộn xộn không thứ tự:
BÊN TRÁI MỜ MỊT
BÊN PHẢI MỊT MỜ
TRƯỚC MẶT SẼ LÀ ÁNH SÁNG
PHÍA SAU BẾN BỜ LÙI LẠI
SÓNG BIỂN VẪN HUNG DỮ TRÀO DÂNG.
Chép một đoạn,hưởng đủ chẳng thể bình.
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
Xem phim KẺ MAY MẮN
Mình có nhiều điều tuyệt vời để nhớ- kể cả những ký ức buồn , khi rưng rưng tự mình thấy là lúc mình đẹp nhất.
Xem phim và nhớ cậu nhóc Thiên Ca, như hôm qua nhớ Hồng Nhật.
Mấy năm trước chơi và thích bọn làm báo, người làm báo chứ nhỉ!
Chị bảo mình: mày khôn lắm, ngu lắm, tao mắng cho mở mắt ra mà bớt ảo tưởng, trước giờ ra sân bay cứ là xơi xơi mắng- kệ con bé tủi thân nước mắt lăn dài. Mình biết đến tận bây giờ thì hiểu rằng chị yêu quý mình nhiều và thật vô cùng.
Khôn: mày chỉ tìm những gì tốt nhất thôi, ơ .....hoá ra em khôn ư?
Mỗi lần vào Sài gòn, hồi đấy ham đi hay SG hoặc Đà lạt thôi, Đà lạt đã đành, nhưng SG vì một phần chính là nhớ chị thèm khát tình yêu chị cho và cái kiểu chị bắt nhóc Thiên Ca chiều đứa thích chiều vừa to vừa xấu vừa ấp úng là mình, quần áo đơn sơ, chị chỉnh tẹo vắt thêm cho cái khăn, rạng rỡ cười, vậy là cái ảnh nào mọi người cũng ...chẹp ...chẳng qua ăn ảnh.
Mỗi lần vào tưng bừng mọi thứ, tưng bừng nhất là xem phim muộn và ăn đêm. Chị và nhóc có thẻ toàn xem miễn phí, có buổi đi duyệt phim,Sài gòn trong mắt mình văn minh lung linh vì xem phim còn được suất ăn đầy đặn đi kèm. Phim nào nhóc cũng phải xem để còn viết bài, dịp Tết thế này mình về là em cầm cho báo cũ của mấy tháng chỉ để chị chọn mục văn hoá mà đọc loạt bài em viết về các phim,về các sự kiện văn hoá. Phim nào em tán hay thì tìm xem-những phim xem rồi mới đọc bài em viết thì thấy vì em phân tích thì hình như mình hiểu hơn và thấy phim hay,thú vị hơn, kiểu Hồng Nhật mổ thơ, buồn cười là thơ thì không thể thấy hay lên được nhưng phục tài tán của em.
Chăm đọc bài của bạn bè, nhiều bài dẫn mình về quá khứ, thời gian tuyệt diệu này, cuối đông,có nắng, nhàn và đủ ăn.gặp nhiều điều gợi nhớ đến hạnh phúc, đến nỗi buồn hay rưng rưng và nhìn mình ưng mình hơn, bởi vậy lắm lời hơn và cứ thế.....
Phim không xuất sắc lắm nhưng vì có diễn viên đẹp, nội dung nhẹ mà sâu, cả trại chó và những người già,trẻ,con nít yêu bọn cún,thế thôi.
Xem phim và nhớ cậu nhóc Thiên Ca, như hôm qua nhớ Hồng Nhật.
Mấy năm trước chơi và thích bọn làm báo, người làm báo chứ nhỉ!
Chị bảo mình: mày khôn lắm, ngu lắm, tao mắng cho mở mắt ra mà bớt ảo tưởng, trước giờ ra sân bay cứ là xơi xơi mắng- kệ con bé tủi thân nước mắt lăn dài. Mình biết đến tận bây giờ thì hiểu rằng chị yêu quý mình nhiều và thật vô cùng.
Khôn: mày chỉ tìm những gì tốt nhất thôi, ơ .....hoá ra em khôn ư?
Mỗi lần vào Sài gòn, hồi đấy ham đi hay SG hoặc Đà lạt thôi, Đà lạt đã đành, nhưng SG vì một phần chính là nhớ chị thèm khát tình yêu chị cho và cái kiểu chị bắt nhóc Thiên Ca chiều đứa thích chiều vừa to vừa xấu vừa ấp úng là mình, quần áo đơn sơ, chị chỉnh tẹo vắt thêm cho cái khăn, rạng rỡ cười, vậy là cái ảnh nào mọi người cũng ...chẹp ...chẳng qua ăn ảnh.
Mỗi lần vào tưng bừng mọi thứ, tưng bừng nhất là xem phim muộn và ăn đêm. Chị và nhóc có thẻ toàn xem miễn phí, có buổi đi duyệt phim,Sài gòn trong mắt mình văn minh lung linh vì xem phim còn được suất ăn đầy đặn đi kèm. Phim nào nhóc cũng phải xem để còn viết bài, dịp Tết thế này mình về là em cầm cho báo cũ của mấy tháng chỉ để chị chọn mục văn hoá mà đọc loạt bài em viết về các phim,về các sự kiện văn hoá. Phim nào em tán hay thì tìm xem-những phim xem rồi mới đọc bài em viết thì thấy vì em phân tích thì hình như mình hiểu hơn và thấy phim hay,thú vị hơn, kiểu Hồng Nhật mổ thơ, buồn cười là thơ thì không thể thấy hay lên được nhưng phục tài tán của em.
Chăm đọc bài của bạn bè, nhiều bài dẫn mình về quá khứ, thời gian tuyệt diệu này, cuối đông,có nắng, nhàn và đủ ăn.gặp nhiều điều gợi nhớ đến hạnh phúc, đến nỗi buồn hay rưng rưng và nhìn mình ưng mình hơn, bởi vậy lắm lời hơn và cứ thế.....
Phim không xuất sắc lắm nhưng vì có diễn viên đẹp, nội dung nhẹ mà sâu, cả trại chó và những người già,trẻ,con nít yêu bọn cún,thế thôi.
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
Học
Lữ khách đong nước mắt- Lặng câm cả tiếng lòng- Trần gian,ờ bụi bặm- thầm thì: không có ta.
Bấy giờ nỗi buồn nó mới chịu hiện ra,rõ chân dung của nó, cũng đẹp và mê hoặc,nó khiến cỗ lòng phải thổn thức vài nhời.
6-7 năm rồi trong lúc bế tắc,em làm cho trang blog này lấy cho cái tên ong rừng- hoá hay.
Mới hôm này,bị mắng vốn chút,tội nghịch cũng chả nặng nhưng thấy buồn thậm tệ,gửi mấy dòng đau đáu cho bạn chỉ đổi một chữ ở câu cuối. Thầm thì: có Ta không.
Ở đây để dấu chấm chứ không để dấu hỏi,cũng chả dụng tâm gì,tuỳ hiểu.
Giờ cứ sáng sớm không vài nhời thì thấy thiếu,thực ra muốn sửa vầy: cười thầm: không có ta.
Thầy giảng hoài,cho nhiều thời gian lắm, hiểu được cái vô thường roài mà còn buồn thì kém,quá chữ thầy trả thầy,trò xấu hổ lắm,thưa Thầy.
Bấy giờ nỗi buồn nó mới chịu hiện ra,rõ chân dung của nó, cũng đẹp và mê hoặc,nó khiến cỗ lòng phải thổn thức vài nhời.
6-7 năm rồi trong lúc bế tắc,em làm cho trang blog này lấy cho cái tên ong rừng- hoá hay.
Mới hôm này,bị mắng vốn chút,tội nghịch cũng chả nặng nhưng thấy buồn thậm tệ,gửi mấy dòng đau đáu cho bạn chỉ đổi một chữ ở câu cuối. Thầm thì: có Ta không.
Ở đây để dấu chấm chứ không để dấu hỏi,cũng chả dụng tâm gì,tuỳ hiểu.
Giờ cứ sáng sớm không vài nhời thì thấy thiếu,thực ra muốn sửa vầy: cười thầm: không có ta.
Thầy giảng hoài,cho nhiều thời gian lắm, hiểu được cái vô thường roài mà còn buồn thì kém,quá chữ thầy trả thầy,trò xấu hổ lắm,thưa Thầy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)