Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

MƯA XUÂN PHƠI PHỚI BAY.....

Tôi trườn  qua tháng  qua năm 
Tôi đi như mộng tôi thờ như không
Đã thản nhiên cả nét rầu
Để rồi nở lại nụ cười hoang sơ
Lòng băng tan - lại ước mơ
Ngày không còn loãng, lại dịu dàng gió xanh

            Mặt trời sáng- lóe lên góc nào?

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.

  Bị nhắc nhở là chiều con quá - mình công nhận .Thấy phê bình là xã hội nhiều nguy cơ mà tin con quá lại thì lại khẳng định mình tin con và tin hoàn toàn, dù cha mẹ sinh con Trời sinh tính hay phần nhiều do giáo dục mà nên thì mình khá hài lòng về các con , nhất là con gái, con là nơi mình gửi gắm những ước mơ mình chưa thực hiện được.
 Xưa Bố cũng có chút kỳ vọng vào mình rồi mình chẳng được tích sự gì ,cuối cùng thì tự nhận được cái mình giỏi chịu đựng, chán thế chứ.
 Hì hụi làm đồ ăn cho con , con không ăn cũng thấy chán , xưa bố mẹ có hay chán mình không nhỉ ?

Mẹ Thùy.

 Khi bàn giao mình cho mẹ chồng ( mẹ Thùy) mẹ đẻ mình xã giao : cháu nó còn dại....
Một thời gian sau hai cụ gặp nhau mình nghe thấy mẹ mình bảo : thôi thì Thánh nhân đãi kẻ khù khờ , còn mẹ Thùy bảo : ngu si hưởng thái bình.
 23 năm tròn kể từ ngày ấy ,mẹ Thùy đã mất 17 năm rồi . Hôm nay viết về nơi làm việc hiện tại của mình có nhắc đến trứng mặn , thế là cơn nhớ, cơn thương tràn về .
 Ở cùng gia đình nhà chồng 12 năm mình mới ra ở riêng, đã học biết và tích lũy được bao điều , từ đơn giản như mấy thứ đồ ăn thôi :dưa gang muối kho thịt ,trám kho cá,trứng muối . mọi người cứ khen dưa, trám ngon mình thì chịu không ăn được mãi mới biết nhà đông con, đông thợ thuyền phải ăn thế mới đủ thức ăn trôi cơm .Nhà làm nghề đúc đồng lúc đó thủ công , thô sơ lắm - phải giã đất sét , giấy bản , tro trấu để làm khuôn, con dâu sức trẻ mà chỉ làm được một lúc, mẹ biết chưa quen nên giành lấy cái vồ gỗ to tướng và sai mình việc khác ,  sau này muốn tránh cho mình những việc mình kém cỏi , giữ thể diện cho mình mẹ cũng sai mình đi làm gì đó có vẻ hợp lý dù  vậy ai cũng hiểu mẹ ưu ái đứa dâu khờ.  Chẳng biết mẹ lấy đâu nhiều sức lực thế để làm việc , để vượt qua bao khó khăn . Nhiều lúc mẹ con bên nhau chuyện trò mình hay nói con sẽ thế này , thế kia..... rồi bây giờ cũng giống mẹ -biết chấp nhận  và bươn chải , chẳng đảm đang được như mẹ nhưng biết noi theo tinh thần sống chia sẻ của mẹ.
  Mình ăn uống đạm bạc hay do hơi lười nấu nướng mà rất thích món đậu phụ chiên trứng mặn, chẳng biết nữa , hôm nay mình nhớ mẹ, ngày mai liệu mình có sống tốt hơn ?

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

........

 Mình thích đi  dép của bố ,xỏ chân vào rộng ơi là rộng ,đi cứ phải nhấc chân lên nhưng thật thích. như thế suốt từ nhỏ đến lớn.
 Rồi lớn ,rồi thành cô gái lại thích thêm mặc áo của bố ,nhưng cứ phải là áo dài tay - lụng thụng mới thấy thú.
 Giờ thì chọn trong đống áo của con trai một vài cái ưng ý làm áo chống nắng , giờ thì mặc cả áo cộc tay cũ mèm ......
 Đêm hôm kia hoa quỳnh nở  -không biết để xem, trời mưa mà cũng không nghĩ mấy em ấy lại nở sớm thế ,vừa là cái bông xanh xanh chưa chuyển màu trắng mấy đã nở ào rồi tàn vội tàn vàng , ghét thế chứ , mà thương thế chứ .
 Xưa bố nghèo , bố gày gò lắm nhưng vẫn đẹp  - ai cũng nói bố thư sinh ,sao đẻ ra mình to đùng đùng , tại con đầu lòng dồn hết công sức  nuôi nên mình lực sĩ . Mắt bố cũng nâu hiền ơi là hiền. Bố thích vườn tược ,chăn nuôi  - mình cũng thế .
 Đêm nay đang nghĩ về công việc mới muốn làm ,mè nheo xin bố cho chút may mắn ,bố ở xa thế có thấy ước nguyện của con?

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Vitamin

Cười cợt với một người rồi , xong rồi cho qua được , anh cười cợt một người đặt niềm tin nơi anh  mà khi biết người ấy trông đợi , anh cho chút hy vọng và một câu kết rất thật nhưng ngoài sức tưởng tượng , câu kết làm người đối thoại không bao giờ dám nói chuyện với anh nữa.
 Nó bé  ốm - môi khô nứt nẻ , tại cái hanh hao của mùa thu hay tại nó thiếu vitamin C ?
 Nó lớn môi tự dưng hồng -hay vẫn hồng mà không tự biết.
 Người nơi  xa tự dưng nhắc đến môi -thế là tự  dưng để ý  -và tự dưng biết thêm một loại Vitamin , có không nhỉ  Vitamin môi ấy ?
 

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Mẹ thiên nhiên

Sáng sớm ra vườn hồng ,hồng vẫn thơm nhưng cánh ko dày như xưa ,ăn vẫn chát xong ko thấy ngọt.
Nguyễn Biểu - Phan đình Phùng  - Nguyễn cảnh Chân, phố này vắng ,rộng ,đẹp - hét lên hay chạy kiểu tung tăng cũng ko thấy mình buồn cười.
 Không LM ,không CC bên cạnh , không lời .Ngắm mấy cụ bà tập quạt ,ngắm các cụ ông đi xe đạp rồi tìm chỗ vắng chu du nghĩ .......mở mắt nắng đã vàng ,xung quanh vắng ,cây cối thật nhiều .
 Về  theo đường Hoàng Diệu xem máy bác chơi cầu lông say sưa , đứng xem mà chẳng thấy mình xem ,qua nhà thờ Cửa Bắc chui vào ngước nhìn Đức Mẹ ,ngó lại chỗ trước hay ngồi đọc sách ,mấy con cá vàng thả làm cảnh to đùng trông buồn cười gần bằng buồn cười bể cà nhà mình ,có mỗi 1 chú cá vàng đơn độc.

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Già Khanh.

Mẹ tôi lớn lên mà không biết mặt bà ngoại ,năm mẹ lên 6 ông ngoại tôi mất .Mẹ tôi về ở với chị gái là già Khanh của tôi và anh rể.
Năm nay mẹ tôi 69 tuổi và già tôi đã mất ,hôm nay họ ngoại tôi cúng 3 ngày cho già.
Mẹ tôi giống già , rất giống - nhất là nụ cười .
Tôi kém mẹ tôi2 giáp . Bà bảo : mẹ và con cùng là tuổi ngọ bao nhiêu cơ cực mẹ hứng hết nên con sẽ sướng.
Tôi hài lòng với cuộc sống của tôi vì gần như những gì tôi nghĩ ra dù có hơi không thực tế tôi cũng đã thực hiện được.
Tôi làm nhà , mẹ tôi sẽ khéo léo tìm cách cho tôi gạch và xi măng ,còn công thợ sẽ không cho vì nếu cho tôi sẽ chẳng nhận cả mấy thứ kia.
Tôi nằm viện ,mẹ tôi sẽ ở đủ từ lúc làm xét nghiệm ,mổ xẻ, hồi phục và về nhà. Mẹ tôi sẽ khéo léo đưa một món cho chồng tôi để lo cho tôi chứ không để tôi cảm thấy phải nhờ vả  .
Con tôi lấy vợ , tôi nhăn nhó vì phải làm mẹ chồng quá sớm ,lo công việc cũng có lo nhưng bà ngoại bắt cậu lấy tiền bà sắm đầy đủ đồ cho hai cháu và sắp xếp để có một đám cưới thật đàng hoàng ,đẹp đẽ ,thật là đẹp đẽ mà mẹ chồng là tôi thì nhàn tênh nhưng xấu xí trong đám cưới đẹp ấy ,như khi xưa làm cô dâu 22 năm trước tôi cố tình làm mình chìm nhất có thể và sẽ không có lấy nổi  một lời bình vì cái vẻ thản nhiên của cô dâu non nớt ấy.
Giờ thì tôi ở với con gái , hai mẹ con sống tương đối đàng hoàng , tôi vẫn luôn chủ quan vì vẫn vậy gần như muốn gì có nấy ,vả lại nhu cầu của mẹ con tôi cũng giản dị lắm. có lúc tôi muốn về nhà sống - Tầng 2 đầy đủ tiện nghi nhưng tôi không thích , tôi nói với mẹ :con MUỐN ở tầng 3 và sẽ sắm toàn đồ mới theo ý con.
Tôi đúc pho tượng Phật Bà ngàn mắt , ngàn tay . tôi nói chuyện với mẹ : Con đủ đồng rồi , làm mẫu , làm khuôn xong rồi - mẹ bảo  : Cho mẹ góp công với , tôi đành gật như là thật vậy.
Sinh nhật tôi đã đành ,các con tôi rồi cháu nội tôi vẫn luôn có một khoản không bất ngờ để tổ chức những cuộc vui thú vị.
..............
Vậy , nếu cứ kể nữa thì tôi mệt lắm , vì tôi vẫn mổ cò từng chữ một  ,tuy có dấu để  Bác Cựu không trêu được ,bé Hải Đăng sẽ không nói em không hiểu gì nữa , Thiên ca sẽ không bảo nhà Ong rừng  viết chẳng xuống dòng gì cả....và bạn bè có chia sẻ thì không mỏi mắt .
    Thế!
Già tôi , chị gái ruột mẹ tôi mất rồi , lát nữa tôi về đưa đám và sẽ cúng 3 ngày luôn .Trời mưa lắm , tôi cũng mưa cả đêm rồi , cứ mỗi lần  có người mất tôi lại khóc Bố tôi luôn  vì khi ông mất tôi không khóc được , hôm ông mất mưa cũng to lắm , lạnh lắm . Vì tôi khóc Bố tôi luôn theo mọi đám tang nên hôm nay tôi khóc xong hình như nước mắt hết rồi ,đầu không nặng như hồi đêm nữa .
 Đấy , già tôi mất tôi tiếc thương nhưng tôi lại thấy được mình may mắn biết bao , một bà nông dân , quẩy thúng nhảy tàu chợ chắt bóp để thỉnh thoảng đem cho em cho cháu mấy củ khoai ,mấy cái bánh đa ,bánh nếp thời bao cấp , để bây giờ em gái bà  ,đứa trẻ mồ côi được bà nuôi nấng trong vất vả nhọc nhằn và lũ con nữa sống đầy đủ giữa thành phố . Để cho đứa cháu gái cả là tôi biết sống thế nào cho PHẢI , biết suy nghĩ sao cho đúng , biết yêu MẸ không đơn thuần là để mẹ chỉ thấy mình không buồn , có hiếu rồi khi chỉ chưng ra niềm vui với mẹ.......
   Già là chị ruột mẹ tôi , các bà cười đẹp lắm ,tôi là đứa giống mẹ ,nông dân lắm , tôi sẽ cười thật tươi ,tôi tự hào là con mẹ , cháu  già bên cạnh niềm tự hào  là người họ AN nho nhã . Và niềm tự hào này thật lớn lao.
 Tôi thích ăn bánh đa( nướng ,nấu),ngô ,khoai, đồ nếp  nói chung  từ xưa và bây giờ thêm cơm cháy   -  Tôi vĩnh biệt già tôi và tôi  nguyện sẽ sống vui.